30 tháng 04 niềm đau không nguôi
Chỉ còn vỏn vẹn 10 ngày nữa là đến ngày 30 tháng 04, kỷ niệm 41 năm ngày mà bọn người từ rừng rú ra khoe khoang là "Mùa Xuân Nhân Loại" và nhân danh là những "Đỉnh Cao Trí Tuệ" của loài người, mở đầu một trang sử vô cùng bi thương và đen tối cho dân tộc Việt Nam.
Cộng Sản Bắc Việt cưỡng chiếm Miền Nam 41 năm thì có đến 34 năm tôi xa xứ ly hương.
Tôi đi vượt biên bằng tàu đúng vào ngày mà Cộng Sản bận rộn ăn mừng 7 năm cái gọi là "Mùa xuân đại thắng" của chúng.
Sau 5 ngày 4 đêm lênh đênh trên biển đói khát hành hạ, may mắn tàu chúng tôi đến được đảo Kuku thuộc nước Nam Dương.
Ở Kuku hơn 2 tháng, tôi được chuyển sang đảo Galăng I, rồi Galăng II. Ở đây hơn 2 năm tôi mới được định cư ở Úc vào cuối năm 1984.
Ngày 30 tháng 04 năm 1975 đối với tôi là một ngày tang thương và sầu thảm.

Bầu trời hôm ấy thật âm u ảm đạm, chợ búa không nhóm và tất cả những sinh hoạt hàng ngày đều ngưng đọng.
Mọi người ở trong nhà đóng kính cửa, hồi hộp mở ra dô nghe tin tức về số phận bi thảm của Miền Nam. Trên ra dô được lập đi lập lại lời tuyên bố đầu hàng của tổng thống Dương Văn Minh.
Qua khung cửa sổ, thỉnh thoảng tôi thấy vài tốp lính Việt Nam Cộng Hòa quần áo xốc xếch, râu không cạo, tóc không cắt, mệt mỏi, lê từng bước rả rời. Quân phục, ba lô, nón sắt, súng ống, lựu đạn... vất đầy đường. Có một vài chú lính chỉ còn bận vỏn vẹn chiếc áo thun, quần đùi, đi chân đất ôm mặt khóc nức nở.
Ôi! Còn đâu nữa một quân đội Việt Nam Cộng Hòa anh dũng và oai hùng đã từng bẻ gãy những cuộc tấn công biển người và tàn bạo của Cộng Sản Bắc Việt từ Mậu Thân 1968 cho đến mùa hè đỏ lửa 1972, mà giờ đây phải tức tưởi buông súng đầu hàng trong uất hận nghẹn ngào.
Khi Cộng Sản Bắc Việt cưỡng chiếm Miền Nam, tôi được 9 tuổi. Gia đình tôi lúc ấy sinh sống ở Miền Tây. Trước nhà tôi cái chợ nhỏ, bên cạnh sông Tiền.

Mặc dầu đã 41 năm trôi qua nhưng ký ức về một Miền Nam tự do, ấm no, thanh bình và trù phú vẫn còn mãi trong tôi. Làm sao có thể quên được những buổi trưa hè đi tắm sông hái trái. Bên cạnh là những cánh đồng ruộng lúa phì nhiêu, cò bay thẳng cánh. Dưới sông thì đầy ấp tôm cá. Người dân yên vui đắp xây cuộc sống.
Để tưởng niệm 30 tháng 04, tôi xin được thắp một nén hương cầu nguyện cho hương hồn của khoảng 300 ngàn chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã anh dũng hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ Miền Nam tự do, cũng như hơn 1 triệu người dân vô tội đã chết thảm dưới họng súng điên cuồng của bọn Cộng Sản Bắc Việt hiếu chiến và cuồng tín.
Tôi cũng xin được thắp một nén hương cầu nguyện cho vong linh của khoảng 500 ngàn người đã vùi thây trên bước đường tìm tự do.
Mong ước của tôi là đất nước VN sớm có được tự do, dân chủ, nhân quyền và vẹn toàn lãnh thổ.
Victoria, 20/04/16
Hồ Nguyễn
Đây là bài viết và hình ảnh gửi về đóng góp trong chuyên đề 30/4 và bản sắc của bạn. Đọc thêm ở đây.

