SKIP TO MAIN CONTENT

Biến cố 30/4/1975: Cuộc ‘bỏ phiếu bằng chân’

“Cái ‘Đại thắng mùa Xuân’ đó thực sự là một bại trận ê chề, cái mặt nạ ‘chống Mỹ cứu nước, giải phóng miền Nam’ bị rớt xuống, để lộ khuôn mặt ác quỷ, nham hiểm của kẻ lừa dối dân tộc”, trích bài viết của Nguyên Khang, Melbourne.

Shamshuipo Transit Center 1979
Vợ chồng tác giả Nguyên Khang chụp tháng 01/1979, mới từ trại tạm giam Kho Đen Hong Kong chuyển tới trại tạm cư Shamshuipo để chờ đi định cư. Source: Supplied

3 min read

Published

Updated

Source: SBS Vietnamese


Skip to article content

Hồi tưởng nỗi đau 30/4

Gia đình tôi đã sống lưu vong 38 năm, khi vượt biển từ Hải Phòng vào tháng 12/ 1978, cái tức tối nhất là bị tước cái quyền yêu nước, yêu Tổ Quốc Việt Nam của người dân Việt, với cái áp chế “yêu nước là yêu Xã Hội Chủ Nghĩa” nó biến đảng Cộng Sản Việt Nam thành một thứ tổ quốc của dân tộc Việt.

Đắng cay là thế, đó là động lực thúc đẩy tôi phải ra đi.

Như tôi vẫn tự nhủ lòng mình: “Thương mẹ lắm nhưng con đành xa cách, chẳng phải vì con bất trung đáng trách… Mà bởi một nguyên do, nỗi nhục vô bờ! Đang xé nát lòng con, niềm tôn thờ Tổ Quốc!”

Hồi tưởng lại những ngày trong tháng 4/1975. Tôi đang sống ở Hải Phòng, mọi người dân tìm mọi cách lén nghe đài BBC mong bắt nắm được sự thật của tình hình chiến sự.

Cái “Đại thắng mùa Xuân” đó thực sự là một bại trận ê chề, cái mặt nạ “chống Mỹ cứu nước, giải phóng miền Nam” bị rớt xuống, để lộ khuôn mặt ác qủy, nham hiểm của kẻ lừa dối dân tộc.

Dù sao biến cố 30/4/1975 cũng mang lại cho dân tộc Việt Nam một diễn biến dị thường bằng cuộc “bỏ phiếu bằng chân”, hơn một triệu người bỏ nước ra đi đánh động lương tâm nhân loại thế giới, tạo ra một luồng sống mới cho vận nước và vận mạng dân tộc trường tồn với thời gian và nối tiếp dòng lịch sử Việt ngoan cường và trưởng thành trong tương lai hậu vận.

Sống lưu vong, có thể nói là gần hết một kiếp đời, tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người Úc, đám con cháu tôi chỉ có được những ý niệm về cha mẹ chúng là người Việt Nam tỵ nạn Cộng Sản mà thôi. Chúng hiểu và biết rất rõ nguồn gốc dân tộc của chúng, chúng cũng rất tự hào nhận mình là người Việt.

Lúc ra đi tôi cũng nguyện ước rằng: “Mẹ Hiền ơi! Tâm nguyện thấu trời cao, Con sẽ trở về bên Mẹ, lệ trào trên khóe mắt, đất nước đau thương! Xưa, quá nhiều mất mát! Rồi sẽ trở mình hàn gắn lại tình thương, xây hạnh phúc, tự do, trong quá khứ bất thường, Con dân Mẹ sẽ quây quần vui sướng”.

Hy vọng này rồi đây sẽ thành sự thật, tôi tin là vậy!

Nguyên Khang

 

Đây là bài viết và hình ảnh gửi về đóng góp trong chuyên đề 30/4 và bản sắc của bạn. Đọc thêm ở đây.


Follow SBS Vietnamese

Download our apps

Listen to our podcasts

Get the latest with our exclusive in-language podcasts on your favourite podcast apps.

Watch on SBS

SBS World News

Take a global view with Australia's most comprehensive world news service

Stream now