Sau trưa là chiều.
Chiều dài hay ngắn tùy vào mùa trong năm, nhưng không quá ngắn nên chiều trôi. Nhanh hay chậm còn tùy thuộc vào cảm xúc của bạn.
Có khi chiều trôi hờ hững, chậm chạp nếu bạn phải ngồi đợi người bạn ngóng trông; nhưng sẽ vụt trôi nếu bạn đang trong phút giây hạnh phúc mà bạn không muốn thời gian qua đi.
Hoàng hôn – giao điểm giữa chiều và đêm, là một khoảnh khắc mà bạn sẽ không có đủ thời gian để chèn cảm xúc của mình vào đó.
Hoàng hôn là thời khắc đẹp nhất, rực rỡ nhất trước khi chiều đi vào đêm, chỉ xảy ra trong giây lát. Nó đến rất nhanh và đi rất nhanh, chẳng đợi ai bao giờ.
Đến đây tôi chợt nhớ tới hai câu thơ của Xuân Diệu:
“Nhanh lên chứ vội vàng lên với chứ
Em, em ơi tình non đã già rồi!”
Lời thơ đã nghe như giục giã đến cuống cuồng, nhưng muốn chiêm ngưỡng được vẻ đẹp quyến rũ của hoàng hôn bạn còn phải vội vàng hơn thế, nhanh hơn thế.

Chiều đang trôi, nắng mới còn chói chang đấy, còn sáng rực đấy, đã chuyển sang ráng đỏ trong tích tắc.
Mặt trời đang treo lơ lửng giữa từng không thì như bị đứt dây, rơi nhanh, làm cho vạt nắng cuối ngày cũng bị cuốn theo.
Và đó là thời điểm ráng đỏ mất đi, thay vào là màu tím, nó choàng xuống cũng chóng vánh.
Sắc thái và cung bậc cảm xúc của hoàng hôn biến đổi nhanh chóng làm cho bạn chưa kịp xoay trở thì ngay sau đó chỉ còn là những giọt nắng cuối cùng le lói vài tia ở phía trời xa.
Hoàng hôn buông chứ không gọi hoàng hôn trôi như chiều.
Buông là một động từ chỉ trạng thái bị thả rơi, đánh rớt đột ngột và vật rơi đi với gia tốc nhanh do trọng lực. Không kịp chộp lấy thì nó rơi mất, biến mất vào màn đêm.

Bạn chỉ có thể có một bữa tiệc hoàng hôn hoàn hảo nếu bạn sẵn sàng.
Bạn phải có một không gian không bị cản trở. Bạn phải có một tâm hồn thư thái, háo hức đón chờ.
Bạn phải dọn tâm hồn mình để chỉ có thể kịp đón nhận một khoảnh khắc của hoàng hôn buông.
Chính vì cái đẹp của hoàng hôn chỉ đến trong giây lát nên bạn thấy thèm thuồng, thấy chưa đủ.
Vì thế nên không bao giờ thấy chán dù không phải buổi hoàng hôn nào cũng có ráng đỏ và khung trời tím.

