Liên Hiệp Quốc cho biết cuộc tấn công của Israel vào thành phố Rafah ở phía nam Gaza, đã khiến khoảng 600 ngàn người Palestine phải di tản trong một tuần. Điều này diễn ra sau lễ kỷ niệm 76 năm, điều mà người Palestine và các đồng minh của họ gọi là 'Nakba' hay 'thảm họa', một thuật ngữ chỉ sự di tản hàng loạt của người Palestine, trong quá trình thành lập quốc gia Israel.
Liên Hiệp Quốc cho biết trong một tuần, khoảng 600 ngàn người Palestine đã rời khỏi thành phố Rafah ở phía nam, sự kiện mới nhất trong một loạt các sự kiện di tản hàng loạt, đặc trưng cho trải nghiệm của phần lớn thường dân bị mắc kẹt ở Dải Gaza.
Trong khi các đồng minh của Israel nói rằng ,việc tiêu diệt Hamas khỏi Gaza là không thể, nếu không giết hại thêm nhiều thường dân Palestine, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu nói rằng các cuộc bắn phá và xâm lược trên bộ của họ, sẽ không dừng lại cho đến khi Hamas bị loại bỏ.
"Cho đến nay ở Rafah, gần nửa triệu người đã được di tản khỏi vùng chiến sự".
"Thảm họa nhân đạo mà họ nói đến, vẫn chưa thành hiện thực và cũng sẽ không thành hiện thực".
"Việc loại bỏ Hamas là một bước cần thiết để bảo đảm rằng, ' một ngày sau đó’ sẽ không có yếu tố nào ở Gaza đe dọa chúng tôi”, Benjamin Netanyahu.
Giới chức y tế Gaza cho biết, số người chết trong cuộc tấn công của Israel vào Gaza sau cuộc tấn công ngày 7 tháng 10 của Hamas, hiện đã vượt quá 35 ngàn người, hầu hết là dân thường.
Israel đã bắt đầu một cuộc xâm lược trên bộ, đã được mong đợi từ lâu vào thành phố biên giới phía nam, khi xe tăng của họ tiến qua và chiếm giữ cửa khẩu Rafah vào Ai Cập vào tuần trước ngày 7 tháng 5, cắt đứt các tuyến tiếp tế quan trọng để vận chuyển viện trợ nhân đạo và vận chuyển y tế.
Bà Ni'ma Ali Imad đang tuyệt vọng đưa cậu con trai bị thương Mohammed của mình ra khỏi Gaza để điều trị y tế, mà các bác sĩ cho rằng họ không thể cung cấp ở vùng đất Palestine.
"Nơi chúng tôi đang ở bị pháo kích sau khi ngôi nhà của chúng tôi bị pháo kích".
"Mohammed phải chịu sự bắn phá dữ dội và bị thương ở đầu, như bạn có thể thấy".
"Sức khoẻ còn yếu lắm và sự chăm sóc yếu kém".
"Các bác sĩ ở đây đã tận lực, thể nhưng chúng tôi vẫn cần chính quyền hợp tác để mở cửa khẩu, vì đây là một đứa trẻ và chúng tôi muốn nó sống như bao đứa trẻ khác trên thế giới".
"Cháu có quyền được điều trị, có quyền được chăm sóc y tế".
"Chúng tôi hy vọng rằng ,các bạn sẽ có thể mở cửa khẩu biên giới Rafah cho các trường hợp nhân đạo, để họ được điều trị và cung cấp thuốc men, để cậu bé một lần nữa có thể nhìn thấy bằng mắt mình”, Ni'ma Ali Imad.
Không có nơi ở, không nhà ở, không nhà vệ sinh, không quần áo cho con cái, chúng tôi ra đi mà không có gì cả, Fatima Okal.
Điều này xảy ra một ngày, sau khi những người Palestine di tản trên khắp thế giới, đánh dấu kỷ niệm 76 năm, ngày bị buộc phải rời bỏ nhà cửa trong thời gian thành lập nhà nước Israel.
Được người Palestine và các đồng minh của họ gọi là 'Nakba', có nghĩa là thảm họa trong tiếng Ả Rập, đã có khoảng 700 ngànngười Palestine, vốn là phần lớn dân số trước chiến tranh, đã bỏ trốn hoặc bị đuổi khỏi nhà, do bị đe dọa bạo lực trong thời gian Israel thành lập vào năm 1948. .
Đối với Israel, ngày 14 tháng 5 là ngày quốc khánh của đất nước, kỷ niệm Tuyên ngôn Độc lập của Israel.
Chính phủ Israel đã cấm sử dụng thuật ngữ "Nakba", trong sách giáo khoa ở trường và theo tờ báo Haaretz, đã che giấu một cách có hệ thống, các tài liệu đề cập đến các vụ thảm sát, được thực hiện trong thời kỳ này.
Cụ Mohammad Al-Najjar 83 tuổi, người đã mất 13 người thân trong đó có 2 chị gái vì bạo lực, nhớ lại ngày gia đình ông buộc phải chạy trốn khỏi ngôi làng quê hương Al-Faluja của họ.
"Cha tôi đến và bảo mẹ tôi đưa bọn trẻ đi, chỉ còn lại tôi và em trai Ahmad, tôi 6 tuổi và em ấy 4 tuổi, em ấy nói anh phải rời đi".
"Mẹ tôi hỏi tại sao, thì cha tôi nói 'chạy đi nếu không con sẽ chết, cha sẽ gửi con cho các chú'.
"Chúng tôi đến Ithna và đi tiếp trong 2 ngày, đi chân trần, không mang theo thức ăn hay khăn trùm đầu cho đến khi đến Beit Jibreen".
"Chúng tôi ngồi dưới gốc cây ô liu, rồi máy bay tới và chúng tôi bỏ chạy đến Ithna”, Mohammad Al-Najjar.
Trong khi đó, đối với những người biểu tình ở Ramallah bị chiếm đóng thuộc Bờ Tây, 'Nakba' không phải là một sự kiện lịch sử mà là một tiến trình đang diễn ra.
" Đây đã là Nakba trong 76 năm qua, nó không phải là mới".
"Chúng ta gặp nhiều thảm họa khác ở các ngôi làng và thảm họa cuối cùng là Nakba mà chúng ta thấy ở Gaza".
"Chúng tôi ở đây để kỷ niệm 76 năm Nakba”, một người biểu tình Palestine.
Trong số khoảng 700 ngàn người Palestine phải rời bỏ nhà cửa, nhiều người đã trốn sang Lebanon, Ai Cập và Jordan.
Những người còn lại trốn vào các trại tị nạn, ở Bờ Tây bị chiếm đóng và Dải Gaza.
Ít nhất 74% dân số Gaza là người tị nạn, đã đăng ký với Liên hiệp quốc.
Tại trại tị nạn Jabalia ở phía bắc Gaza, quân đội Israel hiện đang đột kích và ném bom khu vực này, cho biết họ đã quay trở lại, để đối phó với sự trỗi dậy trở lại của phiến quân Hamas.
Bà Fatima Okal buộc phải chạy trốn khỏi Jabalia, đến đống đổ nát của Thành phố Gaza trong bối cảnh bạo lực.
"Đã bốn tháng rồi, chúng tôi phải sống trên đường phố, chúng tôi quay lại thì thấy mình không có nhà".
"Chúng tôi đang ở trong lều, họ quay lại và đuổi chúng tôi đi".
"Ở đây, chúng tôi cảm ơn những người đã chào đón chúng tôi, nhưng chúng tôi đang ở dưới đống đổ nát, như bạn thấy đấy".
"Không có nơi ở, không nhà ở, không nhà vệ sinh, không quần áo cho con cái, chúng tôi ra đi mà không có gì cả”, Fatima Okal.
Trong khi đó Chương trình Lương thực Thế giới cho biết, ước tính khoảng 300 ngàn người ở phía bắc Gaza, cũng đang trải qua ‘nạn đói toàn diện’, do thiếu hàng viện trợ sau hơn 6 tháng chiến tranh.





