Thứ Hai hàng tuần, phòng họp đơn giản tại Trung tâm trao đổi Văn hóa và Nghệ thuật (ACE) ở Parramatta, Sydney, đã được biến thành một không gian tràn ngập màu sắc và nơi đây diễn ra những cuộc trò chuyện sôi nổi.
Đó là nơi Fariba Rahimi điều hành một nhóm may vá hàng tuần dành cho phụ nữ có nguồn gốc di dân và tị nạn.
Xuất thân từ Afghanistan, cô Fariba đã hỗ trợ nhóm may tại ACE trong 4 năm qua.
Cô nói rằng các cuộc gặp gỡ này đã trở thành một sự kiện quý giá mỗi tuần cho các phụ nữ vì nó mang lại cơ hội để xây dựng kỹ năng và kiến thức cũng như sự kết nối và cơ hội kết bạn.
“Hầu hết mọi người đều chờ đợi đến thứ Hai vì khi đó họ được gặp gỡ, thể hiện tài năng của mình. Họ rất vui khi được may một chiếc quần, áo khoác hoặc váy. Và tôi dạy họ và hướng dẫn họ may cho đúng và họ rất vui.”
Những phụ nữ tham gia nhóm may của Fariba thuộc nhiều nhóm tuổi và hoàn cảnh khác nhau - một số đến từ Afghanistan, Iran hoặc Iraq, những người khác đến từ Ấn Độ và Pakistan.
Hầu hết sống ở Tây Sydney, một số đi cùng mẹ, dì hoặc con cái, số khác đi một mình.
Fariba được sự hỗ trợ của Yamane Fayed, nhà sản xuất của Trung tâm Phụ nữ Đa văn hóa tại ACE.
Yamane cho biết mặc dù đây là một nhóm đa dạng nhưng sự khác biệt về ngôn ngữ không cản trở khả năng của phụ nữ trong việc xây dựng mối liên hệ bền chặt và lâu dài với nhau.
Và chính sự hào phóng và ấm áp của Fariba cũng như sự cống hiến của cô cho cộng đồng khiến những người phụ nữ đến đây cảm thấy an toàn và được hỗ trợ.
“Cô ấy mang đến một không gian an toàn, một không gian thân thiện. Nó còn hơn cả việc may vá, mà cảm giác như bạn đang về với gia đình mình vậy. Ở đó giống như một gia đình nhỏ. Cô ấy biết tất cả những câu chuyện của phụ nữ, tất cả những vấn đề khó khăn hay hạnh phúc của họ.”
Câu chuyện của chính Fariba - và hàng loạt sự kiện khác đã dẫn đường cho cô đến với nghề may và cuối cùng là dạy lại cho người khác.
Ở tuổi 15, Fariba trốn khỏi Afghanistan đến Iran để thoát khỏi cuộc giao tranh giữa Afghanistan và Taliban.
Cô bắt đầu cuộc hành trình đến Iran cùng với ba đứa con nhỏ, chú của cô và một nhóm nhỏ những người khác trong cộng đồng của cô ở tỉnh Kapisa của Afghanistan.
Fariba bị lạc khỏi hai đứa con của mình trong lúc chạy trốn, còn chú của cô và hai người khác đã không vượt qua được biên giới giữa Pakistan và Iran.
“Ở biên giới Pakistan và Iran, họ đã giết chú tôi. Họ bắn ông ấy. Đó là một khoảng thời gian khủng khiếp. Nhưng cuối cùng thì chúng tôi đã sống sót, nhưng tôi đã mất chú tôi và hai tài xế khác, sau đó chúng tôi đến Iran.”
Sống trong trại tị nạn sau khi đến Iran, Fariba, mới 15 tuổi, đã cố gắng đi học nhưng vì không có giấy tờ nên không được phép.
Cô vô cùng lo lắng cho hai đứa con đã thất lạc và đau buồn trước cái chết của chú mình, Fariba cho biết cô chuyển sang may vá như một phương tiện để sinh tồn.
"Tôi đã mất tất cả mọi người ở Afghanistan. Và khi tôi ở Iran, tôi không còn lựa chọn nào khác để tồn tại, điều duy nhất tôi có thể sống sót là may vá.”
Vào thời điểm này, khi đang sống trong trại tị nạn và học may vá, Fariba đã có một cơ hội.
Anh họ của Fariba, người cũng đã trốn sang Iran, đang lên kế hoạch thực hiện chuyến đi nguy hiểm trở lại Afghanistan.
Đối với Fariba, đây là cơ hội để tìm thấy hai đứa con thất lạc của cô, cô và người anh họ đã lập một thỏa thuận - anh họ của Fariba sẽ cố gắng tìm kiếm những đứa con của cô để đổi lấy một khoản tiền.
"Anh ấy đã hứa với tôi. Anh ấy nói anh ấy sẽ đến Afghanistan, nói rằng tôi hãy cầu nguyện cho anh ấy và nếu anh ấy còn sống, tôi sẽ đưa cho anh ấy 50.000 đô la, 25,000 cho mỗi đứa trẻ.”
Fariba đồng ý và anh họ của cô rời đến Afghanistan.
Sau một năm không có tin tức gì, cuối cùng người anh cũng đã trở về Iran và mang theo hai đứa con của Fariba.
"Sau một năm không điện thoại, không thư từ, điều tôi làm trong suốt thời gian đó là cầu nguyện. Tôi đã cầu nguyện với những vì sao trên bầu trời. Và sau một năm, anh ấy đem về những đứa con cho tôi. Cuộc sống của tôi là những đứa trẻ của tôi.”
Trong suốt một năm lo lắng chờ đợi và cầu nguyện cho sự an toàn của các con mình, Fariba cũng đã bắt đầu làm việc cho một cửa hàng sửa quần áo nhỏ ở Iran.
Và khi các con cuối cùng đã được về với cô, Fariba phải làm việc thêm nhiều ca mỗi ngày để trả số tiền cô nợ người anh họ.
“Tôi làm việc ba ca một ngày. Một ca làm việc để nuôi con, một ca để có tiền đi học, và một ca khác để tôi có thể tồn tại và sống sót qua ngày. Tôi chủ yếu chỉ ăn bánh mì, bánh mì với sốt cà chua, một chút muối, tôi đã sống sót như thế. Và bây giờ, tôi đang hạnh phúc."
Chỉ trong vài năm sau đó, Fariba đã trả hết nợ và đến năm 19 tuổi, cô cũng đã tiết kiệm đủ tiền để bắt đầu mở một tiệm sửa quần áo nhỏ của riêng mình ở Iran.
Fariba cho biết việc duy trì công việc kinh doanh của cô là một cuộc đấu tranh liên tục, khi chủ nhà tính tiền thuê cắt cổ, còn chính quyền Iran nhiều lúc buộc cô phải đóng cửa hàng.
Tuy nhiên, cho đến thời điểm này, Fariba nói việc may vá đã không chỉ là một nguồn thu nhập, mà đó là kiến thức và niềm đam mê để chia sẻ với những người khác trong cộng đồng.
Fariba đã từng tiếp cận nhân viên Liên Hiệp Quốc làm việc trong trại tị nạn và đề nghị làm thông dịch viên.
Chẳng bao lâu, bên cạnh việc hỗ trợ phiên dịch cho những người mới đến Iran, cô bắt đầu dạy cách may vá cho những người tị nạn mà cô gặp.
May vá từng là một công cụ sinh tồn và đem lại sự tự do đối với Fariba, và thông qua việc giảng dạy, cô có thể chia sẻ công cụ này với những người khác.
Cô nói rằng kỹ năng của cô đã mang lại cho cô sự độc lập và sức mạnh mà thường bị che giấu, ngay cả trong những tình huống áp bức nhất.
"Rất nhiều chuyện đã xảy ra, nhưng không ai có thể làm tôi gục ngã. Họ lấy tiền của tôi, họ lấy công việc kinh doanh của tôi nhưng họ không lấy được kỹ năng của tôi. Kỹ năng này ở bên trong tôi, bên trong nơi không ai có thể tìm thấy nó, và luôn ở đây với tôi.”
20 năm trước, Fariba đã được Úc cấp thị thực tị nạn.
Sau 10 năm sống ở Iran, cô lại xây dựng cuộc sống cho mình và ba đứa con ở một nơi mới - lần này là ở Tây Sydney.
Cô đã dạy may tại các trung tâm cộng đồng và người di dân trên khắp Tây Sydney, tại trường TAFE ở Ultimo TAFE và tại ACE ở Parramatta.
Yamane Fayed nói rằng ý thức cộng đồng mà Fariba xây dựng ở các lớp học may của cô có tiềm năng thay đổi cuộc sống đối với những phụ nữ đang phải chống chọi với sự cô lập.
“Công việc may vá này có thể giúp chống lại chứng trầm cảm và sự cô đơn vì rất nhiều người vẫn cảm thấy rằng mình là di dân, cho dù họ đã ở đây được 20 năm. Họ cần tìm sự kết nối, họ cần tìm một cộng đồng nói ngôn ngữ của họ, hoặc hiểu văn hóa của họ. Và thông qua trung tâm may vá này, đây là điều đang diễn ra."





