... Tạp chí thể thao của SBS Tiếng Việt cùng Xuân Ngọc và Việt Hoàng xin kính chào quý thính giả trở lại cùng với chúng tôi. Tối nay chúng ta sẽ tổng kết lại AO 2026 với vương miện dành cho tài năng trẻ Alcaraz. Một vương miện xứng đáng cho ngôi vương của tennis tại Úc và có thể là những ngày tháng tiếp theo. Tất nhiên không thể thiếu EPL và đặc biệt giải AFC Women Asian Cup nữa. Chúng tôi chào đón sự trở lại của bình luận viên thể thao Việt Hoàng. Xin kính chào anh ạ!
Vâng, xin chào Xuân Ngọc và xin chào các quý vị thính giả của SBS Radio.
Thưa bình luận viên Việt Hoàng, những trang báo thì rõ ràng bây giờ là toàn những dòng tít và hình ảnh của Alcaraz rồi. Nhưng bên cạnh đó chúng ta cũng thấy cái sự đặc biệt của Djokovic cho những gì đã diễn ra trong giải đấu này. Một huyền thoại sống của giải Úc Mở rộng. Anh chứng tỏ được điều đó thực sự trên sân đấu chứ không phải chỉ bằng những cái hình ảnh mang tính thương mại của mình. Có lẽ đây là giờ phút mà chúng ta nhìn lại trận chung kết để tôn vinh một cây vợt trẻ Alcaraz, nhưng mà cũng để trân trọng những cái phẩm chất của một nhà vô địch thực sự, Djokovic. Thưa anh!
Vâng, có thể nói cái trận chung kết ngày hôm qua, khi mà trận đấu diễn ra giữa một tay vợt trẻ và gọi là ông vua trẻ, tức là Carlos Alcaraz. Và có thể nói là tay vợt vĩ đại nhất hay là king ở tennis của nam, đó chính là Djokovic, đúng không? Thì thực ra cái trận đấu ngày hôm qua ấy, tôi muốn đặt tên cho cái trận đấu hôm ngày hôm qua, mà đặc biệt là sau cái lời phát biểu của Djokovic dành cho Alcaraz sau cái trận đấu ngày hôm qua và những cái cử chỉ có thể nói là cực kỳ tôn trọng của Djokovic dành cho Alcaraz. Thì, à, cái-- nếu mà tôi được đặt cho tựa đề cái trận đấu ngày hôm qua thì tôi sẽ đặt tựa đề là: "Djokovic tìm được truyền nhân." [tiếng nói cười] Bởi vì rằng là, thứ nhất là Djokovic là, à, đang tìm kiếm cái danh hiệu Grand Slam thứ hai mươi lăm trong sự nghiệp. Và hiện giờ thì Djokovic đang là nắm giữ cái kỷ lục hai mươi tư bằng với cả Margaret Court. Và Djokovic muốn vươn lên thêm nữa để trở thành người duy nhất mà giành được hai danh hiệu hai mươi năm Grand Slam. Chính vì thế mà, à, quay trở lại cái trận đấu ngày hôm qua thì trong set đấu thi đấu thứ nhất thì Alcaraz hoàn toàn cho thấy được là khi mà Djokovic còn sung sức thì Djokovic sẽ chơi tay nhíp tuyệt vời như thế nào.
Cái khía cạnh mà tinh thần thép thì có thể nói là hiện giờ Djokovic vẫn là một có một không hai. Thế nhưng mà tại sao tôi nói là Djokovic tìm được truyền nhân? Bởi vì sau khi thất bại set thứ nhất thì Alcaraz đã thay đổi cái lối chơi của mình. Đấy, và ở trong set thứ hai, set thứ ba và quý vị khán g-- khán giả có thể thấy là trong set thứ hai và set thứ ba thì Alcaraz đã hiểu rằng là Alcaraz có kỹ thuật này, có những cái cú đánh rất hiểm để có thể kết thúc các cái điểm số rất là nhanh. Ví dụ như là chỉ sau khoảng ba đến bốn lượt đánh có thể kết thúc điểm số rồi. Nhưng Alcaraz hiểu rằng là nếu như trận đấu này kết thúc ngắn và các điểm số kết thúc ngắn thì lại là có lợi cho Djokovic, bởi vì Djokovic sẽ không bị mất quá nhiều sức cho các điểm số. Nên chính vì thế mà Alcaraz đã có một chút điều chỉnh đúng không ạ? Đó là ở cái những điểm số mà Alcaraz hoàn toàn nắm thế chủ động, đặc biệt là những cái điểm số mà Alcaraz là người phát bóng.
À, khi mà Alcaraz có hoàn toàn có khả năng để điều bóng thì Alcaraz, Alcaraz thay vì là đánh những quả winner và những cái quả kết thúc sớm thì Alcaraz lại kéo dài thêm mỗi một điểm là khoảng thêm ba bốn cú đánh nữa. À, thế nên là mỗi một lần rally sẽ kéo khoảng từ tám đến mười hai quả đánh. Chính cái điều này đã bào mòn sức của Djokovic ở trong hiệp hai và trong hiệp ba. Nên chính vì thế mà chúng ta thấy rằng là, à, Djokovic dần dần, à, không còn thể theo kịp được với, à, Alcaraz. Và lúc này thì Alcaraz, à, mới, à, cho thấy rằng là khi mà, à, một tay vợt như Djokovic, à, có kỹ thuật, có tinh thần thép, thế nhưng mà khi mà không đạt được cái trạng thái thể lực bằng với đối thủ của mình thì cũng rất khó có thể.
Rất khó có thể thay, thay, thay, thay thay đổi được cục diện của trận đấu. Và cái chính cái sự thay đổi ngay trong trận đấu, và có thể nói là để giành chiến thắng trước tay vợt, à, có thể nói là xuất sắc nhất trong lịch sử của tennis là Djokovic, thì mới thấy rằng là Alcaraz đang chính trở thành một phiên bản của Djokovic. Bởi vì với chiến thắng trước Djoko- Djokovic ngày hôm qua nhé, thì Alcaraz đã phá được hai kỷ lục của Djokovic. Thứ nhất là kỷ lục đầu tiên đó là tay vợt trẻ nhất đã hoàn thành được cái Career Slam, tức là giành được cả bốn giải Grand Slam danh giá. Và thứ hai cũng phá kỷ lục của Djokovic là, à,... là tay vợt trẻ nhất mà, ừm, giành được bảy danh hiệu Grand Slam. Thì chính vì thế mà Alcaraz gần như là đi đúng bước đi của Djokovic và tốt hơn một chút, tức là trẻ hơn khi mà giành được những cái cột mốc này.
Và chính vì thế mà cái sự, à, khôn ngoan không chỉ về-- không chỉ giỏi về kỹ thuật, không chỉ giỏi về, à,... chiến thuật, mà cái đầu lạnh cùng với cả cái khả năng đọc trận đấu rồi thay đổi cái lối chơi để phù hợp với cái lối chơi của đối thủ, thì đây chính là cái điểm mà theo tôi nghĩ, giúp cho Djokovic đạt được cái đỉnh cao sự nghiệp là giành được hai mươi tư danh hiệu Grand Slam. Và ngoài việc chúng ta đang thấy một ngôi sao đang lên là Alcaraz, và theo tôi nghĩ, nếu có một tay vợt nào đấy trong tương lai mà có thể phá được kỷ lục của Djokovic thì chỉ có thể là Alcaraz mà thôi.
Vâng, chiến thắng của Alcaraz thì đã rõ ràng rồi, và các trang báo cũng ghi rất rõ ngày, tháng, năm sinh của anh chàng này khi mà lên ngôi tại AO 2026, một kỷ lục dành cho vận động viên trẻ nhất chinh phục được giải đấu này. Tuy nhiên, đây là lúc mà tôi nghĩ rằng chúng ta cần phải so sánh giữa tân vương và cựu vương, tức là Alcaraz và Djokovic. Trong cái bối cảnh của từng thời kỳ thì có lẽ là ít nhất thì chúng ta sẽ thấy được nó hợp lý hơn. Thưa anh!
Vâng, có thể nói là sau khi tôi đã đến xem AO và xem rất là nhiều lần được xem Djokovic thi đấu. Và chúng ta có thể thấy rằng là, Djokovic có những cái quả đánh rất là khó. Và thực sự là tôi có cái bình luận viên trong trận chung kết ngày hôm qua còn nói rằng là: chúng ta đã coi những cái quả đánh rất là khó của Djokovic trở thành chuyện đương nhiên. Tức là chúng ta đương nhiên là sẽ đánh như thế, mà chúng ta không hiểu là nó khó như thế nào. Và chúng ta cũng đương nhiên nghĩ rằng là bản thân Djokovic giỏi như thế thì sẽ giành được những danh hiệu Grand Slam. Thế nhưng mà bây giờ khi mà với so sánh với những gì mà Alcaraz, à, giành được và những gì mà Djokovic giành được ở cùng thời điểm lứa tuổi, thì chúng ta mới thấy là Djokovic vĩ đại như thế nào. Bởi vì ở thời điểm của Alcaraz hiện nay, khi mà Alcaraz giành được bảy danh hiệu Grand Slam ở tuổi hơn tuổi hai hai, thì nous thấy rằng là, ừm, đối thủ của Alcaraz tựu chung lại thì cũng chỉ có Jannik Sinner.... Mà Jannik Sinner thì cũng mới chỉ có giành được có bốn danh hiệu Grand Slam. À, và hai tay vợt mà vẫn còn giành grand danh hiệu Grand, đã giành danh hiệu Grand Slam mà vẫn còn có thể tiếp tục cạnh tranh được thì chỉ có mỗi là Daniil Medvedev và Djokovic.
Còn những tay vợt trẻ khác là chưa một danh-- tay vợt nào giành được danh hiệu Grand Slam. À, và chính vì thế mà cái sự cạnh tranh với Alcaraz là không nhiều. Quay trở lại, Djokovic hai mươi hai tuổi, thì lúc này Federer và Nadal đang ở đỉnh cao sự nghiệp. Họ đang ở độ, độ tuổi là, à, hai mươi năm đến hai mươi bảy. Và Federer với Nadal thì giành vô số danh hiệu Grand Slam ở thời điểm đó. Thêm vào đó, Djokovic còn phải đương đầu với cả Andy Murray, người đã có bốn danh hiệu Grand Slam, rồi Stan Wawrinka là người có ba danh hiệu Grand Slam. Chưa kể những tay vợt khác, à, vẫn còn thi đấu ở thời điểm đó. Và chính vì thế mà chúng ta mới quay trở lại là Djokovic hai mươi hai tuổi, ở trong cái thời kỳ mà vẫn còn Federer ở đỉnh cao, Nadal ở đỉnh cao, Andy Murray ở đỉnh cao, Stan Wavi- Wawrinka ở đỉnh cao.
Và đây là những tay vợt mà không phải là những tay vợt giỏi, mà họ là những tay vợt xuất sắc, bởi vì đã nhiều lần, ít nhất là ba lần giành hiệu, giành được danh hiệu Grand Slam ba lần rồi. Thì chúng ta mới thấy rằng là Djokovic giỏi như thế nào. Và chính vì thế mà theo tôi nghĩ, mặc dù lần này Djokovic không giành được chức vô địch, thế nhưng mà Djokovic giành được cái-- theo tôi nghĩ là một cái, một cái điều quan trọng hơn, đó là sự appreciation, sự cảm kích từ khán giả của nước Úc. Bởi vì là chúng ta còn nhớ là trong cái trận bán kết giữa Djokovic và Sinner thì khán giả hoàn toàn ủng hộ Djokovic.
Và Djokovic còn nói trong cái trận đấu này gặp Sinner giành chiến thắng và trận đấu ngày hôm qua, đó là có thể là anh không giành được chức vô địch, thế nhưng mà anh cảm nhận được rõ nhất là tình yêu từ khán giả, và đối với anh đó có lẽ là điều quan trọng nhất. Và thực sự, à, tới thời điểm này thì tôi và rất là nhiều khán giả mới nhận ra được cái sự vĩ đại của Djokovic là như thế nào. Chúng ta hy vọng rằng Djokovic sẽ vẫn có sức khỏe để tiếp tục thi đấu, ít nhất là hoàn thiện mùa giải này và có thể thêm được một mùa giải nữa ở AO. Có thể Djokovic sẽ không vào được nhiều đến trận chung kết nữa, và tôi cũng không biết tại sao ngày hôm qua cái vé trận chung kết nó lại đắt đến như thế. Bởi vì rất có thể rất nhiều người nghĩ rằng đây là cái trận, cái lần cuối cùng mà Djokovic vào được một trận chung kết của Grand Slam. Bởi vì Djokovic trên đường vào trận chung kết này cũng có rất là nhiều may mắn khi ở vòng ba, đối thủ của Djokovic xin rút lui, rồi ở vòng bốn Musetti, đối thủ của Djokovic cũng phải nghỉ vì bị chấn thương. Nên chính vì thế mà theo tôi nghĩ, khán giả càng ngày-- khi mà Djokovic đang đến gần đến cái sự nghỉ hưu thì khán giả càng ngày càng appreciate anh nhiều hơn.
Vâng, trong khi đó thì tại hạng mục nữ cũng phải thực sự tán thưởng rất là mạnh mẽ cho Elena Rybakina, người vừa mới giành cái Grand Slam thứ hai trong sự nghiệp của mình. Và tất nhiên rồi, đối thủ quá mạnh đó là Sabalenka. Bình luận viên Việt Hoàng, anh nhận định như thế nào ạ?
Tôi không nghĩ rằng là Rybakina có thể đi đến trận chung kết và giành chức vô địch. À, và đây chính là cái bất ngờ mà tôi không đoán trước được. À, và đây có lẽ là phần lỗi của tôi, bởi vì thực ra nếu mà mình nhìn lại thì cuối năm 2025 thì Rybakina đạt được phong độ rất là tốt, khi mà Rybakina đánh bại chính, à, Sabalenka ở cái, à, WTA Final. Tức là cái, cái giải đấu mà dành cho tám tay vợt nữ xuất sắc nhất. Thế nhưng mà, à, tôi cảm giác rằng là kể từ sau lần mà giành cái chức vô địch Wimbledon năm 2002, thì Rybakina thường struggle ở những cái, à-- gặp rất nhiều khó khăn ở những cái trận đấu tứ kết. À, và cô chưa... Sau cái chức vô địch ở Wimbledon năm 2002, thì Rybakina chưa vào đến một trận chung kết Grand Slam nào cả. Nên chính vì thế mà tôi không nghĩ rằng Rybakina lại đi sâu đến như thế. Thế nhưng mà phong độ ở cuối năm ngoái đã được Rybakina đưa đến đầu năm nay, khi mà cô quá xứng đáng, khi mà trận bán kết đã loại hạt, hạt giống số hai là Swiatek, và trận chung kết thì giành chiến thắng trước hạt giống số một là Sabalenka.
Thế nên là ở độ tuổi hai sáu, tôi, tôi nghĩ là Sabalenka là tay vợt gọi là bông hoa nở muộn. À, và có thể tới thời điểm này, cái chức vô địch lần thứ hai ở Grand Slam sẽ giúp cho Rybakina có được sự tự tin vào bản thân mình hơn. Bởi vì cô là một tay vợt có thể nói là cực kỳ dẻo dai và rất là thông minh. Thế nhưng mà chúng ta thấy là trong cái trả lời phỏng vấn sau trận chung kết thì Rybakina là một người cực kỳ khiêm tốn, rất là humble. Và đây là theo, theo tôi nghĩ là một cái phẩm chất mà tôi thực sự là thấy rất là cảm kích và appreciate. Và chính vì thế mà theo tôi nghĩ là Rybakina trong năm nay và trong những năm tới sẽ còn có cơ hội để giành nhận nhiều danh hiệu Grand Slam hơn, khi mà cô đạt được lại cái sự tự tin vào bản thân mình.
Và bây giờ thì chúng ta sẽ tới với trái bóng tròn tại AFC Women Asian Cup. Theo bình luận viên Việt Hoàng, giải đấu này sẽ diễn ra tại Perth, Brisbane và Sydney, có thể nói là sân nhà của đội tuyển Matildas. Anh nhận định như thế nào về sức mạnh của đội tuyển? Với các đội bóng trong khu vực, rõ ràng đây là một cái lợi thế rất lớn đấy ạ!
Ồ vâng, cái giải đấu này sẽ diễn ra từ ngày mùng một đến ngày hai mươi mốt tháng ba. À, và đây sẽ là một cái cơ hội rất là tốt cho đội tuyển Úc, à, đội tuyển nữ của chúng ta có thể giành được một danh hiệu ở cấp châu lục. À, đội tuyển nữ của chúng ta thì đã giành cái chức vô địch này vào năm 2010, khi mà chúng ta đánh bại, à, Bắc Hàn ở trên sân vận động Lân Lưu ở trong trận chung kết. À, và chính vì thế mà cái năm nay là cái năm sau mười sáu năm thì đội tuyển Úc có cơ hội làm điều đó. Thế nhưng nó sẽ không dễ dàng. Bởi vì trên con đường mà đi đến trận chung kết thì chúng ta sẽ có những cái đội bóng lớn, đó là Nhật Bản, đó là Trung Quốc, đó là Hàn Quốc. Ở bảng A của chúng ta, Úc có cùng bảng với Iran, Hàn Quốc và Philippines. Thì Philippines là đội bóng thứ hai mà đến từ khu vực Đông Nam Á, thì cũng có rất là nhiều các cầu thủ nhập tịch từ, từ Mỹ. Thế nhưng tôi nghĩ rằng là Australia và Hàn Quốc sẽ đi tiếp. Ở bảng B thì có Bangladesh, Trung Quốc, Bắc Hàn và Uzbekistan.
Thì theo tôi nghĩ, Trung Quốc và Bắc Triều Tiên sẽ là hai đội bóng đi tiếp. Ở bảng C thì có đội tuyển, à, Đài Bắc, đội tuyển Ấn Độ, đội tuyển Nhật Bản và đội tuyển Việt Nam. À, thì đây cũng là một cái bảng đấu mà theo tôi nghĩ đã, à, chắc Nhật Bản thì chắc chắn đi tiếp rồi. Nhưng mà đội tuyển Việt Nam của chúng ta sẽ phải cạnh tranh với Ấn Độ. À, bởi vì theo tôi, tôi không nghĩ là Đài Bắc là một đội bóng quá mạnh. À, thế còn về, về phần đội tuyển Úc thì tôi hy vọng rằng là đội, đội tuyển của chúng ta sẽ không những, à, đây là một cái, à, giải đấu mà chúng ta có cố gắng để giành được một chức vô địch, mà chúng ta sẽ còn phải cố gắng để xây dựng một hệ, à, một, một lứa cầu thủ trẻ làm sao để giúp chúng đi xa hơn trong cái kỳ World Cup sắp tới. Nhưng cũng có một điều nữa mà tôi muốn nói về giải đấu này, tức là cái quý tiền thưởng thì nó quá ít anh Ngọc ạ. Tức là cái tiền thưởng của giải đấu này chỉ có một phẩy tám triệu đô la thôi, một phẩy tám triệu đô la. Và, à, ban tổ chức thì sẽ quyết định là sẽ chỉ chia cho bốn đội đứng đầu mà thôi.
Thì điều này đã làm rất là nhiều các đội bóng, tức là có mười hai đội bóng tham dự và sẽ có tám đội bóng vào ra về mà không có chút tiền thưởng nào từ ban tổ chức.... thì đây là một cái điều mà cũng rất đáng buồn, bởi vì tôi cũng không hiểu là ban tổ chức và đặc biệt là Liên đoàn Bóng đá Châu Á nghĩ gì mà để cho một cái giải gọi là chính thức của khu châu lục mà lại có quỹ tiền thưởng í, ít như thế. Tại sao không kêu gọi quảng cáo, rồi công tác quảng cáo làm như thế nào mà để cho quỹ tiền thưởng như thế? Bởi vì chúng chúng ta phải biết rằng là giải Asian Cup vừa rồi vừa kết thúc, cái người về nhì ở trong trận chung kết cũng mang về bỏ túi hai triệu đô. Thì tôi không thể hiểu là, là một cái giải đấu thể thao lớn như thế này, mà bốn đội à, hàng đầu để chia nhau một cái quỹ thưởng có một phẩy tám triệu đô la thôi. Tôi hy vọng rằng là à [chẹp miệng] ban tổ chức và đặc biệt là Liên đoàn Bóng đá Châu Á sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng hơn. Và theo tôi nghĩ, nếu mà làm công tác PR tốt thì không thiếu nhà tài trợ cho những giải đấu quan trọng như thế này, đặc biệt là cho à, một giải đấu mà được diễn ra ở nước ông nữa.
Và bây giờ thì chúng ta phải chuyển ngay qua Ngoại hạng Anh thôi, bởi vì tại đó đang có một cơn địa chấn mang tên Michael Carrick. Anh đã làm được cái điều mà ông huấn luyện viên trước, tức là Amorim, không thực hiện được. Và bây giờ thì Manchester United đang được xướng cái tên của mình trên rất nhiều trang báo thể thao với chiến thắng liên tục ạ.
Vâng, Michael Carrick sau ba trận đấu được gọi là nắm Manchester United thì đã giành cả ba chiến thắng. À... Trước những đội bóng rất là lớn là Manchester City, Arsenal và Fulham. Fulham là đội bóng đang có phong độ rất là tốt, à, thế nhưng mà à, rạng sáng ngày hôm qua thì Ful -- à, Manchester United đã giành chiến thắng trước Fulham với tỷ số là ba hai, dẫn trước hai không, bị Fulham gỡ hòa hai đều và giành chiến thắng ba hai trong thời gian Fergie time, tức là ở trong phút bù giờ. Àm... Cái điều mà huấn luyện viên Amorim phải mất ba mươi sáu trận mới làm được, tức là à, giành được ba trận chiến thắng liên tiếp. Thì có thể nói rất là nhiều người quay lại và nghĩ rằng là: à, liệu à, mười bốn tháng mà Manchester United bổ, bổ nhiệm Amorim có phải là mười bốn tháng mà có thể nói là wasted, tức là bị à, bỏ phí hay không? À... Thế nhưng mà theo tôi nghĩ Amorim cũng đã gây dựng những cái nền móng rất là quan trọng khi mà chấn chỉnh lại kỷ luật này, rồi là tác phong chuyên nghiệp này, rồi à, hệ thống lại đội hình này. Mặc dù là Amorim không có được cái sự à, linh hoạt khi mà lựa chọn đấu pháp, lựa chọn đội hình cho nó phù hợp với cả cái tài năng của các cầu thủ. Thế nhưng mà hiện giờ Manchester United đang à -- các cổ động viên của Manchester United đang có quyền tiếp tục hy vọng, và hiện giờ họ đang lọt vào top bốn đội hàng đầu rồi.
Và trong lúc đó thì cũng đừng quên rằng cái cuộc đua vô địch, những đội bóng rất lớn bây giờ cũng đang chơi rất hay. Arsenal tiếp tục thể hiện khả năng của mình và Manchester City cũng vậy ạ.
Vâng, Arsenal sau khi mà để thua Manchester United ba hai ngay trên sân nhà cuối tuần trước, thì họ đã dồn toàn tâm, toàn sức cho cái trận đấu à, diễn ra vào cuối tuần này. À, tức là họ à, hành quân đến sân của Leeds United và có thể nói các cầu thủ Arsenal đã cho thấy họ đã thực sự vực dậy được và giành chiến thắng bốn không trước Leeds United. Và đối thủ cạnh tranh trực tiếp của Arsenal đó chính là Manchester City. À, họ hành quân đến sân của Tottenham Hotspur, ghi được hai bàn thế nhưng lại bị Tottenham Hotspur gỡ hai bàn. Và chính vì thế mà Manchester City đã bỏ lỡ cơ hội để tiếp tục à, đuổi kịp Arsenal trên bảng xếp hạng. Và tới thời điểm này thì à, khoảng cách giữa Arsenal và Manchester City lại là được nới rộng ra lên thành sáu điểm. À, một đội bóng khác cũng muốn đua vô địch đó chính là Aston Villa. Thế nhưng mà ngày hôm qua, Aston Villa à, lại để thua Brentford ngay trên sân nhà với tỷ số là một không, mặc dù là Brentford thi đấu với mười người mà thôi. Thì mới thấy rằng là Aston Villa, Aston Villa có thể nói rằng là không có đủ chiều sâu đội hình để đua vô địch với Arsenal. Và tới thời điểm này thì có lẽ à, chức vô địch à, đã nằm trong tay, một -- trong một tay của Arsenal rồi. Và từ giờ đến cuối mùa giải thì nếu như Arsenal để mất chức vô địch thì họ chỉ có thể blame chính mình mà thôi.
Vâng, tới đây thì Tạp chí Thể thao cũng xin được khép lại. Rất cảm ơn bình luận viên Việt Hòa ạ!
À vâng, xin chào anh Xuân Ngọc và xin chào các quý vị thính giả của SBS Radio.
END OF TRANSCRIPT