Chính phủ Victoria đang thăm dò khả năng của một hiệp ước với người dân bản địa tại tiểu bang.
Vấn đề này đang được thảo luận trong một diễn đàn do chính phủ Victoria tổ chức.
Người dân bản địa trước tiên phải đồng ý về mục đích của một hiệp ước trước khi quyết định là nên có hiệp ước hay không, và nếu có thì nó như thế nào.
Một hiệp ước là một thỏa thuận giữa các chính phủ, các tiểu bang hoặc quốc gia và có thể bao gồm một thỏa thuận giữa chính phủ và người dân bản địa.
Hiệp ước giữa các chính phủ và người dân bản địa thì không giống như các thỏa thuận quốc tế giữa các quốc gia, nhưng chính phủ bang Victoria cho biết những hiệp ước giữa chính phủ với những người Thổ dân vẫn có đầy đủ các tiêu chuẩn đạo đức và pháp lý.
Thủ hiến Victoria là Daniel Andrews cho biết nó sẽ là một động thái tích cực cho Victoria.
"Đây là lần đầu tiên có Hiệp ước loại này tại đất nước chúng ta. Điều này có cái gì đó vừa vui và vừa buồn vì nó được thực hiện dù rằng lý ra nó nên được thực hiệntừ rất lâu mới phải."
Chính phủ các nước như là New Zealand, Canada và Hoa Kỳ đều đã có các hiệp ước ký với các dân tộc bản địa của nước họ.
Các hiệp ước công nhận những người bản địa đã tồn tại trước khi Hoàng gia Anh khẳng định chủ quyền lãnh thổ tại vùng đất truyền thống của họ nơi mà người Thổ dân đã hiện diện từ rât lâu đời.
Úc hiện là nước duy nhất trong khối thịnh vượng Chung là không có một hiệp ước như vậy.
Miriam Jorgensen từ Viện Quốc gia truyền thống tại Đại học Arizona ở Hoa Kỳ nói Hiệp ước khá phổ biến tại nhiều bang ở Mỹ.
"Chúng ta nhìn thấy những hiệp ước đồng thuận giữa các nhóm người có số lượng lớn có nghĩa là để làm việc với một khu vực cụ thể hay vùng lãnh thổ hay là gặp gỡ một đối một, có cả trăm hiệp ước với người Mỹ da đỏ ở các bang."
Nhưng không phải tất cả mọi người tại diễn đàn đều đồng ý về cách nào thì tốt nhất để tạo ra một hiệp ước.
Richie Thorpe là người phản đối và ông muốn thấy những sụ việnc được thực hiện một cách khác.
"Bây giờ tôi không hài lòng về quá trình."
"Tôi không hiểu về các điều khoản tham chiếu ở đây."
"Mối quan tâm của tôi là đất này là của chúng tôi và đây là theo luật lệ của chúng tôi."
Nhưng trong số những sự tức giận thì cũng hy vọng là sẽ có nhiều người hiện diện tại các diễn đàn trong đó có Giám đốc điều hành của Tổ chức kiểm soát y tế cộng đồng Thổ dân Victoria là Jill Gallagher.
Bà Gallagher tin rằng làm việc chặt chẽ với Chính phủ là con đường để đi.
"Có rất nhiều người ở trong phòng này người trong nhiều năm nay như tôi biết đã nói đến hiệp ước."
"Họ đã nói đến điều ước và không có ai lắng nghe họ, nhưng chính phủ này hiện nay đã đưa hiệp ướt vào chương trình nghị sự, và đó là cơ hội của chúng ta ở Victoria."
Trong khi không có lịch sử không có những hiệp ước tương tự dược làm ra ở Úc, thì có một lịch sử về việc thỏa thuận này được hình thành đó bao gồm một số các khu vực tương tự như các hiệp ước ở các nước khác.
Thêm vào đó có nhiều thỏa thuận được thực hiện theo Luật NativeTitle của Khối thịnh vượng chung năm 1993, nhiều quốc gia đã thực hiện các thỏa thuận với người dân bản địa về các vấn đề cụ thể như quyền sử dụng đất.
Jason Mifsud là Giám đốc điều hành Ban Thổ dân Victoria.
Ông nói rằng các diễn đàn như Incite này có thể incite tức khuấy động nhiều đam mê.
"Tôi muốn nói là đây là lần thứ hai trong khoảng 20 năm mà chúng tôi đã tổ chức một cuộc họp toàn tiểu bang Victoria. Lần đầu tiên là vào ngày 3 tháng."
"Bạn chắc chắn là sẽ có một số lo âu sợ sệt, một số cảm xúc dâng trào và đam mê từ sự việc này mà ra và đặc biệt trong giai đoạn đầu của Diễn đàn."
"Ý nghĩa, biểu tượng của một mối quan hệ thật sự và cả những sự bất công trong quá khứ là những gì mà một hiệp ước có thể đem đến."
Đầu năm nay, một cuộc họp của 500 người Thổ dân ở Victoria đã nhất trí bỏ phiếu chống lại sự công nhận tức recognition và thay vào đó họ đòi phải có một hiệp ước.
Cuộc họp này chỉ là một trong năm cuộc họp đã được tổ chức khắp tiểu bang trong vài tháng qua, nhằm cố gắng tìm ra hình hài của một bản hiệp ước. Việc đàm phán hiệp ước tại Victoria sẽ kết thúc vào tháng Mười Hai năm nay





