Đại hội Thể thao Invictus lần thứ 4 tổ chức tại Sydney đã kết thúc từ tháng 10, nhưng 6 vận động viên (VĐV) và quan chức đội tuyển Afghanistan đã không lên máy bay về hồi hương. Hãy nghe họ nói về lý do muốn xin tị nạn tại Úc?
Sau khi ba mất, vì muốn phụ giúp gia đình, Aminullah Arsalan đã gia nhập quân đội quốc gia Afghanistan. Năm đó anh mới tròn 18 tuổi.
Và rồi, ngay trước lễ sinh nhật lần thứ 20 của mình, anh đã bị mất chân trong một cuộc phục kích của Taliban.
Nay thì Arsalan đã 25 tuổi và anh nằm trong số 6 cựu chiến binh Afghanistan ở lại Úc sau khi Đại hội Thể thao Invictus lần thứ 4 tại Sydney bế mạc.
Arsalan nói: “Chúng tôi rất khó sống, nếu không nói là không thể sống ở Afghanistan. Chúng tôi đang nằm trong tầm ngắm của Taliban”.
Có khoảng 500 cựu chiến binh và nhân viên quốc phòng bị thương hoặc bệnh tật, đến từ 18 quốc gia tham gia Đại hội Thể thao Invictus lần thứ 4 này ở Sydney.
Các vận động viên đến từ Afghanistan tham gia Đại hội với một đội bóng chuyền ngồi, cùng các vận động viên khác thi đấu ở một loạt các môn thể thao khác.
Họ nói rằng trước khi đến đây, họ chưa từng đặt ra kế hoạch sẽ ở lại Úc. Nhưng rồi, họ quyết định ở lại sau 11 ngày sống được hít thở không khí yên bình, cũng như được chứng kiến cuộc sống của các cựu chiến binh đến từ các quốc gia khác.
Và cũng từ đó, họ nói rằng, họ đã nhận được những lời đe dọa từ các quan chức chính phủ Afghanistan.
Sohail Naseri bị mất cả đôi chân do vướng mìn giữa khi anh đang phối hợp với các lực lượng Anh tuần tra chung ở tỉnh Helmand. Bởi vậy, ông cho rằng, các quốc gia tham gia vào lực lượng đồng minh ở Afghanistan, trong đó có Úc, phải có trách nhiệm với ông cũng như với các cựu chiến binh bị thương khác.
Ông nói: “Chúng tôi đã hy sinh mạng sống vì sự an toàn của các quốc gia này; thậm chí là vì sự an toàn của người Úc. Đó là lý do tôi đến Úc và xin tị nạn”.
Nhóm vận động viên này đã được cấp thị thực bắc cầu, nghĩa là họ có thể ở lại Úc một cách hợp pháp trong khi đơn xin tị nạn của họ được xem xét.
Họ cũng nhận được sự giúp đỡ rất nhiều từ các thành viên của cộng đồng Afghanistan ở TP Sydney. Tuy nhiên, họ nói rằng, nhà ở của họ không mấy thân thiện với người khuyết tật.
Họ cũng hy vọng, họ sẽ được trang bị chân tay giả để có thể bắt đầu một cuộc sống mới tại Úc.
Naseri cũng muốn 4 đứa con của mình được sang đây và đi học. “Tôi muốn các con tôi được đi học và có thể tự kiếm sống bằng cây bút chứ không phải bằng khẩu súng như tôi” – ông thố lộ.
SBS đã liên hệ với Bộ Nội vụ với yêu cầu bình luận nhưng hiện chưa nhận được phản hồi.





