SKIP TO MAIN CONTENT

Áp lực về việc trả tiền vay mua nhà tại Úc so với lợi tức kiếm được

Mortgage stress is commonly defined as spending more than 30 per cent of household income on mortgage repayments..png
Mortgage stress is commonly defined as spending more than 30 per cent of household income on mortgage repayments. Source: SBS News

Chỉ số thế chấp 30/40, thường được sử dụng để định nghĩa áp lực thế chấp ở Úc, mà các chuyên gia cho rằng quy tắc này không cứng nhắc. Nghiên cứu của nền tảng so sánh tài chính Finder cho thấy, 55% người vay thế chấp gặp phải áp lực thế chấp. Một số chuyên gia tin rằng, tiêu chuẩn này là một cách "đơn giản hóa", để đo lường khả năng chi trả nhà ở.


Published

By Yasmine Alwakal, Phan Bách

Source: SBS


Skip to podcast episode content

Chỉ số thế chấp 30/40, thường được sử dụng để định nghĩa áp lực thế chấp ở Úc, mà các chuyên gia cho rằng quy tắc này không cứng nhắc. Nghiên cứu của nền tảng so sánh tài chính Finder cho thấy, 55% người vay thế chấp gặp phải áp lực thế chấp. Một số chuyên gia tin rằng, tiêu chuẩn này là một cách "đơn giản hóa", để đo lường khả năng chi trả nhà ở.


Nhiều người vay ở Úc đang chi hơn một nửa thu nhập ròng của họ cho việc trả nợ vay mua nhà, nghiên cứu mới cho thấy, với người vay dành trung bình 38% thu nhập sau thuế, cho khoản thế chấp mỗi tháng.

Đó là theo báo cáo vay mua nhà mới nhất của trang so sánh tài chính Finder, sau khi đã khảo sát khoảng 1.000 người Úc từ 16 tuổi trở lên vào tháng 7 năm nay, bao gồm 291 người đang trả nợ vay mua nhà.

Chỉ số thế chấp 30:40 thường được sử dụng để định nghĩa áp lực thế chấp ở Úc, nhưng các chuyên gia cho rằng quy tắc này không cứng nhắc.

Nghiên cứu của nền tảng so sánh tài chính Finder cho thấy 55% người vay thế chấp gặp phải áp lực thế chấp.

Ông Tom Alves, quyền giám đốc điều hành của Viện Nghiên cứu Nhà ở và Đô thị Úc (AHURI), nói với SBS News rằng, thước đo gián tiếp về khả năng chi trả nhà ở này cũng đã phát triển thành "quy tắc 30:40".

"Thông thường, chúng ta xem xét 40% nhóm thu nhập thấp nhất, để xem có ai trong số đó đang chi hơn 30% thu nhập gia đình cho nhà ở hay không. Vì vậy, thu nhập càng cao, tôi cho rằng bạn càng có khả năng chi trả một tỷ lệ lớn hơn thu nhập gia đình, cho chi phí nhà ở”, Tom Alves.

Một số chuyên gia tin rằng, tiêu chuẩn này là một cách "đơn giản hóa", để đo lường khả năng chi trả nhà ở.

Báo cáo vay mua nhà mới nhất, của trang so sánh tài chính Finder cho biết.

“Họ nhận thấy rằng việc tiết kiệm tiền đặt cọc, là một "gánh nặng" đối với nhiều người mua nhà mới, nhưng một khi đã mua được nhà, một thách thức mới lại bắt đầu. Rất nhiều người Úc đang phải sống với khoản trả góp thế chấp, cao đến mức họ có thể được coi là đang gặp 'áp lực thế chấp'. Và sự khác biệt giữa các thế hệ và giới tính, là vô cùng đáng chú ý", Báo cáo vay mua nhà mới nhất của Finder.

Được biết khoảng 55% người vay được khảo sát, đã trải qua áp lực thế chấp, đó là một tiêu chuẩn được sử dụng để mô tả các gia đình, phải chi hơn 30% thu nhập cho việc trả nợ vay mua nhà.

Thế nhưng ông Richard Whitten, một chuyên gia về cho vay mua nhà tại Finder cảnh báo rằng, chỉ số áp lực thế chấp "phức tạp hơn", khi áp dụng vào thị trường nhà ở hiện tại của Úc, ông nói với SBS News.

"Tôi sẽ coi nó như một con số tham khảo, hơn là một ranh giới tuyệt đối. Nó phụ thuộc vào các yếu tố, như thu nhập của bạn và chi tiêu hộ gia đình của bạn như thế nào. Nếu bạn có nhiều khoản chi lớn khác, như chi phí chăm sóc trẻ em hoặc học phí trường tư, bạn sẽ có ít khả năng xoay xở hơn”, Richard Whitten.

Thế nhưng áp lực thế chấp nghĩa là gì?

Khái niệm áp lực thế chấp thường được liên kết, với Đạo luật Phát triển Nhà ở và Đô thị năm 1969 của Hoa Kỳ, đạo luật này đã đặt ra một tiêu chuẩn về khả năng chi trả nhà ở. Theo Tu chính án Brooke, tiền thuê nhà ở xã hội được giới hạn ở mức 25% hay ¼ thu nhập gia đình.

Đến năm 1981, mức trần tiền thuê nhà này được nâng lên 30%. Ngưỡng 30% sau đó trở thành một thước đo được sử dụng rộng rãi, để đánh giá khả năng chi trả nhà ở cho người thuê nhà và chủ sở hữu nhà.

Trong khi đó Ngân hàng Dự trữ Úc cho biết trên trang web của mình rằng, tiêu chuẩn này ở Úc bắt nguồn từ Chiến lược Nhà ở Quốc gia, năm 1991/92.

Nhìn chung, áp lực thế chấp được tính toán bằng cách: so sánh khoản trả nợ vay mua nhà, với tổng thu nhập (trước thuế) của gia đình.

Thế nhưng tại sao quy tắc này không dành cho tất cả mọi người?

Ông tin rằng chuẩn mực 30:40, có thể là một cách "đơn giản hóa", để đo lường áp lực thế chấp, nhưng thừa nhận đó là "quy tắc chung được tiêu chuẩn hóa được sử dụng khá nhất quán ở đây và cả trên phạm vi quốc tế".

Ông cho biết, điều quan trọng là phải nhận ra có một "phổ thu nhập", ảnh hưởng đến số tiền mà các gia đình Úc, có thể thoải mái dành cho việc trả nợ vay mua nhà.

"Ví dụ nếu thu nhập gia đình là 1 triệu đô la, bạn có thể thoải mái chi trả 50% hoặc hơn thu nhập đó, cho chi phí nhà ở, mà không cảm thấy căng thẳng. Còn nếu thu nhập hộ gia đình của bạn chỉ là 50.000 đô la, thì ngay cả 25% thu nhập của bạn, cũng sẽ có tác động lớn đến khả năng chi trả cho những thứ khác”, Richard Whitten.

Ông cho biết, các nhóm nhân khẩu học bao gồm các gia đình đơn thân và những gia đình có người phụ thuộc, có nhiều khả năng gặp khó khăn hơn, trong việc chi trả chi phí nhà ở.

Trong khi đó mô hình mô phỏng vi mô ‘PolicyMod’ của Đại học Quốc gia Úc, đã theo dõi tỷ lệ các gia đình chi tiêu hơn 30% thu nhập khả dụng, cho nhà ở trong ba thập niên.

Sử dụng dữ liệu từ Khảo sát Thu nhập và Nhà ở của Nha Thống kê Úc (ABS), mô hình này cho thấy về mặt thống kê, các gia đình đơn thân và gia đình chỉ có một người sinh sống, có nhiều khả năng gặp phải căng thẳng về việc trả tiền vay mua nhà hơn.

Trong khi đó ông Steven Rowley, là giáo sư tại Đại học Curtin và giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Curtin của AHURI.

Năm 2024, ông là đồng tác giả của một báo cáo nghiên cứu về khả năng chi trả nhà ở, trong đó ông nhấn mạnh.

"Các biện pháp đo lường khả năng chi trả nhà ở, thông thường vẫn không nhạy cảm với các yếu tố, như quy mô gia đình, thành phần và hình thành gia đình, quyền sở hữu nhà ở, chất lượng và đặc điểm vị trí và khu phố”, Steven Rowley.

Ông nói với SBS News rằng, ông không tin căng thẳng thế chấp là một "thước đo tốt" trong bối cảnh của Úc, vì nhiều gia đình sẽ chọn chi tiêu hơn 30% thu nhập của họ cho nhà ở.

“Xét đến việc đây là khoản chi tiêu quan trọng nhất của họ, những người khác có thể không muốn chi tiêu quá 30% nhưng lại không có nhiều lựa chọn vì không có khoản chi nào hợp lý cho phép họ chi tiêu ít hơn”, Steven Rowley.

Ông cũng lưu ý rằng tiêu chuẩn đánh giá khả năng trả nợ thế chấp không tính đến sự thiếu hụt vốn chủ sở hữu nhà và tài sản.

Trong khi đó ông Richard Whitten, một chuyên gia về cho vay mua nhà tại Finder cho biết, một số gia đình có thể chọn tự đặt mình vào tình trạng căng thẳng về khoản vay thế chấp.

“Đầu tư toàn bộ vào bất động sản, có thể giúp bạn ổn định lâu dài, nhưng không phải, nếu điều đó khiến bạn gặp rủi ro trong ngắn hạn. Bạn thực sự cần phải đủ khả năng chi trả, cho thực phẩm và tiền điện nước, sửa chữa xe hơi, và bất kỳ khoản chi phí bất ngờ nào khác nữa”, Richard Whitten.

Đồng hành cùng chúng tôi tại SBS Vietnamese Facebook và cập nhật tin tức ở sbs.com.au/vietnamese

Nghe SBS Tiếng Việt trên ứng dụng miễn phí SBS Audio, tải về từ App Store hay Google Play


Latest podcast episodes

Follow SBS Vietnamese

Download our apps

Listen to our podcasts

Get the latest with our exclusive in-language podcasts on your favourite podcast apps.

Watch on SBS

SBS World News

Take a global view with Australia's most comprehensive world news service

Stream now