Một phụ nữ Victoria sẽ phải ngồi tù ít nhất một năm vì ép con gái mình kết hôn với một người đàn ông, kẻ đã giết cô sau khi họ kết hôn. Vụ án mang tính bước ngoặt này là vụ đầu tiên ở Úc mà một người bị kết tội tham gia vào quá trình ép buộc ai đó kết hôn. Vụ này đã kêu gọi sự chú ý đế vấn nạn mà cảnh sát tin là chưa được báo cáo đầy đủ, ẩn sau cánh cửa đóng kín của các ngôi nhà ở Úc.
Năm 21 tuổi, Ruqia Haidari hào hứng với một cuộc sống đầy cơ hội.
Nhưng đúng năm 2020, cuộc đời đó đã bị Muhammad Ali Halimi kết thúc. Cô đã bị sát hại bởi người đàn ông mà cô kết hôn chỉ sáu tuần trước đó, và bị mẹ cô ép buộc phải làm vậy.
Bà Sakina Muhammad Jan bước vào tòa án Quận Victoria cùng với hơn chục thành viên trong gia đình.
Bà trở thành người đầu tiên ở Úc bị kết tội ép một người kết hôn, bị kết án 3 năm tù kèm thỏa thuận có điều kiện sẽ được trả tự do sau 12 tháng.
Thẩm phán Frances Dalziel nói với bà Jan, "bà đã lạm dụng quyền lực của mình với tư cách là mẹ cô ấy, với tư cách là người mà cô ấy đã chung sống và tôn trọng."
Bản án đã gây ra làn sóng đau buồn trong phòng xử án. Bà Jan đã cầu xin sự vô tội của mình trước khi bị bắt đi. Một thành viên trong gia đình suy sụp và được đưa đến bệnh viện. Con gái bà khóc nức nở trong vòng tay người khác và nói: “Con mất chị, con mất mẹ”.
Bà Jan hiện có thể phải đối mặt với nguy cơ bị trục xuất về Afghanistan, mối lo ngại lớn với cộng đồng Hazara - vốn đang phải đối mặt với sự đàn áp của Taliban. Nhưng thẩm phán cho biết hành vi phạm tội này cần có biện pháp ngăn chặn mạnh mẽ, để đảm bảo mọi người ở Úc đều biết cưỡng ép kết hôn là một hành vi phạm tội nghiêm trọng.
Khác biệt rõ rệt giữa hôn nhân sắp đặt, hôn nhân cưỡng bức là khi một người nào đó kết hôn mà không có sự đồng ý đầy đủ và tự do của họ.
Hành vi này bị hình sự hóa ở Úc trong hơn một thập niên nhưng chưa có ai bị kết án cho đến năm nay.
Helen Schneider là chỉ huy Cảnh sát Liên bang Úc về bóc lột con người.
Đây là vấn đề xảy ra với các nhóm dân tộc, các nhóm văn hóa, tôn giáo khác nhau, nó là vấn đề của tất cả các cộng đồng của chúng ta ở Úc. Đó là lý do tất cả chúng ta trong cộng đồng cần phải nhận thức các dấu hiệu về nạn buôn người.Helen Schneider, Cảnh sát Liên bang Úc
Những nạn nhân khác may mắn thoát khỏi cuộc hôn nhân ép buộc của họ - như Laila. Chúng tôi sử dụng tên giả để che giấu danh tính của cô, nhằm bảo đảm sự an toàn cho nhân vật.
Laila cho biết cô bị dụ tới Mỹ sau khi tốt nghiệp trung học để gặp và sống với anh em họ của mình.
"Hai tuần sau, người anh họ đó giới thiệu tôi là vợ sắp cưới của anh ấy. Anh ấy nói với mọi người rằng chúng tôi đang ở bên nhau."
Cô nói, điều mà ban đầu cô nghĩ là một trò đùa đã biến thành lời đe dọa thực sự từ gia đình cô về việc cưới hắn ta.
"Tôi rất cô lập. Tôi không nhận được sự hỗ trợ nào từ bất kỳ ai. Tôi không nghĩ cảnh sát sẽ giúp tôi nếu tôi đến gặp cảnh sát. Tôi không có tiền. Tôi cảm thấy mình không còn gì khác. Tôi không thể làm gì khác ngoài việc ở lại với người này."
Nhưng khi họ kết hôn, cô nói rằng mình bị mắc kẹt trong một mối quan hệ bị ngược đãi về mặt tinh thần và thể xác.
"Tôi không muốn đến gần hắn ta. Hắn to hơn tôi rất nhiều, mạnh hơn tôi rất nhiều. Tôi không đời nào có thể đẩy hắn ra hoặc chống lại hắn."
Nhiều năm sau, Laila phát hiện ra hôn nhân cưỡng bức là một tội ác và cảnh sát ngay lập tức lên kế hoạch táo bạo cho cô thoát khỏi Mỹ để trở về Úc.
"Tôi căng thẳng, sợ hãi, tôi phấn khích, hạnh phúc, có rất nhiều cảm xúc."
Trong 5 năm qua, cảnh sát đã nhận được 440 trình báo về việc cưỡng ép kết hôn. Hơn một nửa số nạn nhân dưới 18 tuổi và gần một phần ba dưới 16 tuổi.
Chỉ huy Cảnh sát Liên bang Úc về bóc lột con người Helen Schneider chia sẻ.
"Chúng tôi tin rằng cưỡng bức hôn nhân là điều chắc chắn chưa được báo cáo đầy đủ, vì bản chất của hành vi phạm tội có liên quan đến ép buộc, đe dọa hoặc thất vọng."
Cảnh sát cho biết ưu tiên chính của họ là bảo vệ nạn nhân và những người sống sót.
Đối với Laila, sự bảo vệ đó đến rất nhanh chóng và nó đã tạo nên sự khác biệt.
"Trong tuần tôi trở về Úc, tôi phát hiện ra mình có thai. Tôi nghĩ nó xảy ra vào thời điểm hoàn hảo. Bởi vì nếu tôi ở đó thêm một tuần nữa và phát hiện ra mình có thai, thì tôi nghĩ cả đời tôi sẽ sống như vậy."






