Toà án cao cấp Âu châu đã phán quyết rằng, việc ngăn cấm các biểu hiệu chính trị, triết lý hay tôn giáo chẳng hạn như khăn đội đầu, không nhất thiết là là sự kỳ thị..
Có những phản ứng lẫn lộn đối với phán quyết nói trên tại các nước Âu châu, sau khi Tòa án Liên Âu phán quyết lần đầu tiên về việc đội khăn khi làm việc.
Phán quyết diễn ra nhằm đối phó với 2 vụ kiện, trong đó một phụ nữ Bỉ và một phụ nữ Pháp bị sa thải, vì từ chối tháo khăn đội đầu.
Trong khi liên kết hai vụ kiện nói trên, tòa án Liên Âu đã ra phán quyết riêng rẻ từng trường hợp.
Vụ thứ nhất liên quan đến một phụ nữ Bỉ bị đuổi việc, khi làm công việc của một thư ký tiếp tân cho công ty an ninh G4S.
Bà nầy từ chối tuân thủ chính sách của công ty, là cấm các biểu hiệu rõ ràng của một công nhân về niềm tin chính trị, tôn giáo hay triết lý.
Tòa án cho rằng một lệnh cắm như vậy, không tạo ra điều mà tòa gọi là sự kỳ thị trực tiếp, bởi vì nó dựa trên việc công ty đối xử với các nhân viên như nhau.
Tuy nhiên, tòa án lại suy nghĩ khác biệt trong trường hợp của một phụ nữ người Pháp, khi bà nầy được yêu cầu giở khăn choàng đầu, theo sau một khiếu nại của khách hàng.
Luật sư của người phụ nữ nầy là bà Claire Waquet, giải thích.
"Câu hỏi được nêu lên là: một khách hàng có quyền nói rằng, 'cái khăn gây khó chịu cho tôi, khi quí vị gởi tôi một nhân viên đội khăn choàng đầu' còn đối với chủ nhân, rút ra kết luận từ việc nầy và một sự vi phạm, trong khi công nhân xem là quyền tự do tôn giáo cuả mình?' Toà án Âu châu trả lời rằng,'không, việc nầy không đủ".
Trong khi các nhóm tranh đấu cho nhân quyền hoan nghênh phán quyết nói trên trong vụ xử thứ hai, thì nhiều người bày tỏ quan ngại về án lệnh do trường hợp của một phụ nữ người Bỉ.
Bà Georgina Siklossy thuộc Hệ thống chống Kỳ Thị ở Âu châu nói rằng, việc nầy gây nhiều thất vọng.
"Chúng tôi hết sức lo âu trước phán quyết nầy, bởi vì chúng tôi lo sợ rằng nó sẽ loại trừ các phụ nữ Hồi giáo khỏi thị trường lao động và buộc họ phải chọn giữa việc bày tỏ niềm tin tôn giáo qua trang phục và quyền làm việc. Vì vậy đây thực sự là một phán quyết gây nhiều thất vọng và sẽ cho phép chủ nhân một giấp phép, để kỳ thị đối với phụ nữ Hồi giáo".
"Thế nhưng tòa án không giải thích điều nầy với phán quyết đó chút nào, còn các chuyên gia luật pháp của tòa đưa ra một luận điểm là, chủ nhân mua thời gian của quí vị chứ không mua linh hồn của quí vị và chúng tôi nghĩ rằng tòa án đã quên mất đi ý kiến đó", ông Simon Cox
Tại Đức, người đứng đầu Hội đồng Trung Ương Hồi giáo là ông Aiman Mazyez, cũng bày tỏ quan ngại.
"Chúng tôi không thể nhìn nhận một sự trung lập ở đây, nếu sự trung lập bất ngờ được diễn dịch một sự kiện có vẻ hết sức khôi hài. Tính trung lập có nghĩa là dành cho quí vị một khoảng không gian tự do để có thể ăn mặc theo ý muốn và với lý do riêng, việc nầy sẽ góp phần vào tình trạng không rõ ràng. Đối với một số chủ nhân, nó có thể được dùng như một cột trụ để ngăn cản một số phụ nữ theo đuổi nghề nghiệp của mình, với việc nầy được xem là một lý do".
Việc mang các biểu tượng tôn giáo đặc biệt biểu tượng Hồi giáo như khăn choàng đầu đã trở thành một vấn đề tranh cãi, với các đảng phái theo chủ nghĩa quốc gia và chống Hồi giáo ngày càng gia tăng trên khắp Âu châu.
Nước Pháp đã cấm khăn choàng đầu và các biểu hiệu tôn giáo khác trong lớp học, cũng như cấm các khăn che kín mặt trên đường phố.
Còn nước Áo và tiểu bang Bavaria ở Đức mới đây, loan báo việc cấm khăn che kín mặt tại chỗ công cộng.
Tại Nữu Ước, luật sư tranh đấu cho nhân quyền thuộc Hiệp hội Xã hội Rộng Mở là ông Simon Cox cho đài Al Jazeera biết rằng, phán quyết của tòa án Âu châu là bất công.
"Lý do căn bản của tòa có vẻ như chuyện nầy không trực tiếp kỳ thị người khác, khi đối xử khác biệt với người khác về việc làm thế nào họ biểu lộ niềm tin tôn giáo, để quí vị có thể rút ra một sự khác biệt rõ ràng: giữa những gì họ giữ trong đầu của họ và những gì được biểu lộ ra bên ngoài".
"Thế nhưng tòa án không giải thích điều nầy với phán quyết đó chút nào, còn các chuyên gia luật pháp của tòa đưa ra một luận điểm là, chủ nhân mua thời gian của quí vị chứ không mua linh hồn của quí vị và chúng tôi nghĩ rằng tòa án đã quên mất đi ý kiến đó", ông Simon Cox





