Nhà vô địch chạy nước rút Úc Mangar Makur Chuot sẽ tranh tài tại Thế vận hội dưới màu cờ Nam Sudan, đất nước mà cha anh đã hy sinh để giành độc lập.
Nhanh chóng qua mặt một nhóm các vận động viên trong một đêm thi đấu lạnh giá tại Sân vận động McGilvrey ở Perth vừa qua chính là người sẽ tranh tài ở Thế vận hội sắp tới - vận động viên chạy nước rút Mangar Makur Chuot.
Chuot chạy rất nhanh, nhưng đó chỉ mới là ba phần tư tiềm năng của anh mà thôi.
Anh để dành sức cho Thế vận hội sắp tới sẽ diễn ra tại Rio de Janiero.
Nhà vô địch chạy nước rút của Úc sẽ thi đấu ở cự ly 200 mét dưới màu cờ sắc áo của Nam Sudan - quốc gia trẻ nhất thế giới, chỉ mới vừa được thành lập năm 2011.
Mangar Chuot có song tịch Úc và Nam Sudan, cho biết anh làm điều này cho gia đình của mình, những người đã hy sinh quá nhiều để giành độc lâp.
“Tôi làm điều này cho cha tôi. Ông đã chiến đấu cho Nam Sudan và đã hy sinh trong cuộc chiến nên việc này sẽ là một cách để ghi công ông.
"Đây cũng là lần đầu tiên Nam Sudan tham dự Thế vận hội vì đó là một nước mới, đến tháng 7 này mới vừa tròn 5 tuổi. Vì thế, đây sẽ là một sự kiện vô cùng đặc biệt đối với họ.
"Và việc có một vận động viên chạy nước rút như tôi tại Thế vận hội cũng là một cách để làm rạng danh cho đất nước”, Mangar Chuot nói.
Khi cha của Mangar Chuot hy sinh trong cuộc chiến giành độc lập cho Nam Sudan vào năm 1992, anh vẫn còn là một đứa trẻ. Sau đó, Chuot sống với người bà trong khi mẹ anh ẵm em gái anh là Susan vượt qua hai nước để đến trại tị nạn Kakuma ở Kenya. Tại đó, người mẹ phải dành dụm suốt nhiều năm sau đó mới đủ tiền để mua cho anh một chiếc vé trên một chuyến máy bay chở hàng để đưa anh đến đoàn tụ gia đình trong trại tị nạn.
“Cha tôi là một tấm gương hy sinh anh dũng và những câu chuyện xúc động mà chúng tôi được nghe về cuộc đời ông khiến chúng tôi có động lực để làm nhiều hơn nữa.
"Và mẹ tôi, người vừa làm cha vừa làm mẹ đã cố gắng và chịu đựng rất nhiều để nuôi nấng chúng tôi. Đó là động lực to lớn khiến chúng tôi tiến lên phía trước, ít nhất để bà có một cuộc sống tốt hơn lúc về già”, Mangar Chuot cho biết.
Cả nhà Chuot đã ở trại tỵ nạn này gần 10 năm, trước khi được đến Úc năm 2005.
Cuộc đời của Mangar Chuot đã bước sang trang mới khi anh tham gia vào một chương trình đào tạo vận động viên điền kinh cho những người trẻ bị thiệt thòi ở một công viên địa phương của huấn luyện viên Lindsay Bunn.
“Cậu ấy là một viên ngọc thô. Ban đầu, Chuot chạy không thật sự nhanh lắm. Bây giờ thì có lẽ mọi người đã biết tôi đã từng mô tả về Chuot như thế nào khi nói chuyện với một huấn luyện viên khác sau khi xem cậu ta chạy.
"Tôi đã mô tả rằng cậu ta chạy như một con hươu cao cổ uống thuốc kích thích. Nhưng từ thái độ và định hướng của Chuot, tôi có thể nói rằng cậu ta có tài và cậu ta sẽ học được các kỹ thuật chạy nước rút tốt hơn bất kỳ ai mà tôi từng huấn luyện.
"Và một khi đã học được kỹ thuật, tốc độ của cậu ấy sẽ được bùng nổ. Đó là tốc độ đẳng cấp thế giới”, Lindsay Bunn cho biết.
Lyndsay Bunn tin rằng vận động viên điền kinh 26 tuổi này có thể sẽ giành được huy chương trong Thế vận hội sắp tới ở Rio de Janeiro hoặc kỳ sau nữa ở Tokyo.
Nhưng Bunn cũng cho biết rằng ông sẽ không thể xem Chuot thi đấu trên sân vận động Thế vận hội.
“Huấn luyện viên của Usain Bolt’s là Glen Mills không bao giờ xem anh Bolt thi đấu trên sân vận động và cũng không bao giờ xem anh ta thi đấu.
"Anh ấy cũng giống tôi ở chỗ anh ta sẽ xem lại qua màn hình vì chúng tôi quá hồi hợp.
"Đó quả là một trải nghiệm khủng khiếp đối với người huấn luyện viên bởi vì bạn không thể làm được gì trong lúc đó và kết quả bao nhiêu công sức của bạn, trong trường hợp này, là 6 năm trời, sẽ được quyết định chỉ trong 20 giây” - Lindsay Bunn cho hay.
Nhưng có thể Usain Bolt sẽ xem, vì Mangar Chuot có thể sẽ tranh tài trong cùng sự kiện này.
“Theo một nghĩa nào đó, ước mơ đã thành sự thật. Bolt là một người mà chúng tôi nhìn vào để học hỏi. Vì vậy, có Bolt theo dõi giống như một ước mơ đã thành sự thật.
"Đó là một trải nghiệm và những gì mà bạn sắp làm, bạn không bao giờ biết được, chỉ là bạn ở đó và hào hứng với nhiệm vụ mà mình sẽ làm”, Mangar Chuot cho biết.
“Bất kể bạn chơi thể thao ở trình độ nào, mối quan hệ và tình hữu nghị giữa con người với con người mà bạn xây dựng, cũng như sự phát triển bản thân mới là điều quan trọng nhất", HLV Lindsay Bunn.
Mangar Chuot cho biết anh đang phải sắp xếp để đối mặt với áp lực của việc vừa tham gia huấn luyện, vừa học khóa Cử nhân Âm thanh, đồng thời còn làm việc như một DJ và chăm sóc gia đình. Tuy vậy, Chuot cho biết anh cảm thấy vẫn có thể làm nhiều hơn thế.
Hiện tại, anh cũng đều đặn tham gia các chương trình huấn luyện dành cho trẻ em thổ dân và trẻ có nguồn gốc đa văn hóa, trong số đó có nhiều trẻ đến từ các vùng hẻo lánh ở phía Bắc tiểu bang Tây Úc như một cách trả ơn những gì mình đã được nhận.
“Tôi đang ở trong một thế giới mà tôi nên làm điều đó. Đó không phải là việc ai đó bảo tôi làm, mà là việc tôi nghĩ mình phải làm, bởi vì tôi đang sống trong thế giới này, bởi vì tôi cũng đã được người khác giúp đỡ.
"Vì vậy, ai cũng có thể đưa ta ra để giúp những người cần giúp”, Mangar Chuot chia sẻ.
Huấn luyện viên Linsay Bunn cũng đồng ý với Chuot.
“Bất kể bạn chơi thể thao ở trình độ nào, mối quan hệ và tình hữu nghị giữa con người với con người mà bạn xây dựng, cũng như sự phát triển bản thân mới là điều quan trọng nhất.
"Chiến thắng thật tuyệt vời, và đó là điều mà bạn cố gắng để đạt được nhưng thực tế là bạn có một cuộc đời khá dài sau thi đấu và đó mới là điều quan trọng hơn cả.
"Bạn thành công ra sao cũng không quan trọng bằng bạn là người như thế nào”, Lindsay Bunn bày tỏ.




