Những đường phố vắng vẻ, những cửa hàng bỏ trống và những bãi biển hoang vu là hình ảnh đáng buồn về dịch bệnh đã tàn phá hòn đảo xinh đẹp này như thế nào.
Lượng khách du lịch đông đúc đã biến mất từ lâu, kéo theo rất nhiều công việc mà hầu hết cuộc sống người dân phụ thuộc vào đó cũng biến mất.
Tháng 3 năm ngoái là một cơn ác mộng vì tôi đã bị mất việc. Đó là khi COVID lan rộng khắp Indonesia và đảo Bali đã phải đóng cửa rất nhiều nhà hàng và khách sạn.
Cô Puspa là người bản xứ từng làm việc tại một nhà hàng đoạt giải thưởng rất nổi tiếng với du khách.
Khi đại dịch xảy ra, cô đã bị cho nghỉ việc và giống như rất nhiều người khác trên đảo, từ đó đến nay cô gái 23 tuổi này vẫn không thể tìm được việc làm.
Tôi thật sự lo lắng cho Bali và tương lai vì đã một năm rưỡi hòn đảo bị đóng cửa, không có khách du lịch, không có việc làm cho mọi người.
Kỹ nghệ du lịch đã thúc đẩy sự thịnh vượng của Bali trong nhiều thập niên qua, chiếm khoảng 60% GDP của hòn đảo.
Ông Bo Holmgreen, người đứng đầu tổ chức phi chính phủ Học giả nghiên cứu về nền tảng của sự ổn định Scholars of Sustenance tại địa phương, nói rằng không có du lịch thì có rất ít cách để kiếm sống một cách tử tế, và vì vậy hàng ngàn người sẽ bị đói.
Trong năm qua, tổ chức từ thiện này đã phân phát bữa ăn cho những gia đình khó khăn.
Vì vậy, công ăn việc làm không còn, tiền lương cũng không, và do đó không có thức ăn. Chúng tôi tổ chức bốn khu nhà bếp xung quanh đảo Bali và chúng tôi đã nấu ăn liên tục. Năm ngoái, chúng tôi đã cung cấp 1,5 triệu bữa ăn cho người dân Bali.
Hòn đảo định lên kế hoạch mở cửa trở lại cho du khách quốc tế trong tháng 7 này.
Tuy nhiên biến thể Delta đã khiến mọi thứ đảo lộn.
Biến thể có khả năng lây nhiễm cao càn quét qua Indonesia với tốc độ tàn phá và Bali cũng không đứng ngoài thảm kịch đó.
Đáng buồn là bây giờ tình hình đang trở nên tồi tệ hơn khi cuộc phong toả càng kéo dài. Lượng khách du lịch đến đảo trong tương lai có vẻ không mấy hứa hẹn.
Dữ liệu cho thấy có gần 145,000 người bị thất nghiệp ở đảo Bali trong năm 2020.
Con số này là một sự tăng vọt kinh hoàng so với 39.000 người thất nghiệp trong năm 2019.
Tuy nhiên được biết số liệu thực tế có thể còn cao hơn nhiều, vì du lịch cũng là một nguồn thu nhập chính tại các ngôi làng xa xôi hẻo lánh của hòn đảo.
Họ là những người làm công giúp sửa sang vườn tược và xây dựng nhà cửa. Đó là một công việc ổn định cho nhiều người lao động ở vùng xa. Giờ đây công việc này gần như đã biến mất hoàn toàn. Thu nhập của họ bây giờ chỉ bằng một phần ba so với trước đây, mà thậm chí trước đây, họ đã sống ở mức nghèo khổ.
Đó là cô Margaret Barry, một phụ nữ Úc điều hành Quỹ Nhi đồng Bali, từ năm 2002, và đã giúp cho hàng ngàn trẻ em trên đảo hoàn tất việc học và tìm được việc làm.
Tuy nhiên trong 17 tháng qua, tổ chức từ thiện này đã phải chuyển trọng tâm từ giáo dục thiếu nhi sang nuôi sống các gia đình.
Những cộng đồng xa xôi thường có trình độ học vấn ít ỏi, thiếu thốn các nguồn lực để có thể phục hồi. Tác động thật sự thảm khốc đối với họ.
Cô nói nhiều gia đình sống dựa vào số tiền ít ỏi kiếm được từ việc thu hoạch đinh hương và đan rổ.
Bà Kadek Yuliani phải chăm lo một gia đình 7 người, bà nói thu nhập của gia đình hiện nay đã giảm đáng kể trong thời gian xảy ra đại dịch.
Trước khi dịch bệnh xảy ra, thu nhập của gia đình tôi là 80 đô la một tháng, bây giờ chúng tôi chỉ kiếm được 30 đô la một tháng.
Bà Yuliani cũng lo lắng về tương lai của hai đứa con trai 8 tuổi và 10 tuổi, các em đã không thể đến trường vì trường học đóng cửa.
Tôi rất buồn vì các con không thể đi học, không thể gặp thầy cô và bạn bè của mình.
Vì đại dịch mà những trẻ em lớp một và lớp hai ở đảo Bali chưa bao giờ thật sự đến trường - thay vào đó, mọi đứa trẻ đều học tại nhà.
Nhưng việc học từ xa rất khó khăn đối với nhiều gia đình, cô Barry nói, vì họ không có Internet, và hiếm khi cha mẹ có thể giúp đỡ, vì bản thân cha mẹ cũng không biết chữ.
Nỗi sợ hãi lớn nhất của cô Barry là hòn đảo này có nguy cơ mất đi một thế hệ tương lai.
Tác động lâu dài này thật đáng sợ bởi vì tôi đã làm việc trong 19 năm qua để giúp trẻ em được giáo dục tốt, để chúng có thể đi ra ngoài và kiếm việc làm, giờ đây chúng ta đang quay trở lại với một tình huống mà cả một thế hệ trẻ em mới, đầy tiềm năng, lớn lên không thể đọc và viết.












