Watch FIFA World Cup 2026™

LIVE, FREE and EXCLUSIVE

Một bức tranh con trai vẽ hồi mẫu giáo đã khiến tôi bỏ việc ở công ty

Terry Murton linked career success to happiness until it led to just the opposite..png

Terry Murton linked career success to happiness until it led to just the opposite. Source: Supplied

Terry Murton nói rằng nỗi ám ảnh leo lên nấc thang sự nghiệp, đã ngăn cản anh ấy trở thành người cha và người chồng mà anh ấy muốn. Việc theo đuổi không ngừng nghỉ việc leo lên nấc thang sự nghiệp và đạt được thành công, khiến nhiều người đặt câu hỏi, liệu cuộc đua có còn đáng để tham gia hay không. Chương trình Insight xem xét lý do, tại sao một số người trong chúng ta thích cuộc đua, tại sao một số người lại chọn cách rút lui, và đặt câu hỏi: 'Liệu có cách nào để vẫn tham gia cuộc đua mà không bị nó điều khiển'? Xin xem tập phim 'The Rat Race' trên SBS On Demand.


Published

By SBS News, Phan Bách

Source: SBS


Share this with family and friends


Terry Murton nói rằng nỗi ám ảnh leo lên nấc thang sự nghiệp, đã ngăn cản anh ấy trở thành người cha và người chồng mà anh ấy muốn. Việc theo đuổi không ngừng nghỉ việc leo lên nấc thang sự nghiệp và đạt được thành công, khiến nhiều người đặt câu hỏi, liệu cuộc đua có còn đáng để tham gia hay không. Chương trình Insight xem xét lý do, tại sao một số người trong chúng ta thích cuộc đua, tại sao một số người lại chọn cách rút lui, và đặt câu hỏi: 'Liệu có cách nào để vẫn tham gia cuộc đua mà không bị nó điều khiển'? Xin xem tập phim 'The Rat Race' trên SBS On Demand.


Ngay từ đầu sự nghiệp, tôi đã mang trong mình một nỗi sợ hãi thầm kín rằng, mình sống không đủ tốt.

Tôi tin rằng thành công sẽ làm tôi hạnh phúc và ở đâu đó trên con đường ấy, điều đó đã trở thành một nỗi ám ảnh.

Tôi không cảm thấy, mình có cùng vị thế với những kỹ sư chung quanh và muốn chứng minh mình xứng đáng.

Tôi tự nhủ rằng nếu tôi có thể trở thành người quản lý, mọi thứ sẽ có ý nghĩa, mọi người sẽ lắng nghe tôi, mọi người sẽ tôn trọng tôi, cuối cùng tôi sẽ là một ai đó.

Vì vậy tôi đã làm việc chăm chỉ, hy sinh và leo lên từg nấc thang đó.

Sau chín năm, cuối cùng tôi cũng đến được đó, nhưng điều đó cũng đi kèm với những hậu quả.

Nhìn từ bên ngoài, tôi có những gì mình nghĩ là mình muốn, tôi có chức danh, có thu nhập, có vợ là Bec và các con.

Terry, Bec and their four children..png
Terry, Bec and their four children. Source: Supplied

Tôi đã đạt đến nơi mình đã theo đuổi suốt nhiều năm, nhưng bên trong tôi lại khốn khổ.

Công việc mà tôi đã nỗ lực hết mình để có được không như tôi tưởng tượng, nhưng nếu tôi ghét thứ mà tôi đã xây dựng nên bản sắc của mình chung quanh, thì tôi là ai?

Tôi thầm nhủ.

“Đàn ông gánh vác gánh nặng, một cách lặng lẽ”, Terry Murton.

Tôi làm việc quần quật từ thứ Hai đến thứ Sáu trong một công việc khai thác mỏ, lái xe vào rồi về.

Tôi tự nhủ mình đang làm điều đúng đắn, tôi đang chu cấp cho gia đình, luôn có trách nhiệm và làm những gì một người đàn ông nên làm.

Tôi cảm thấy bị mắc kẹt giữa hai con người của chính mình: một là muốn ở nhà, muốn là người cha chơi đùa cùng con cái và người chồng vẫn còn sức lực, để cống hiến vào cuối ngày.

Thay vào đó, tôi là người trở về nhà vào cuối tuần mệt mỏi, bối rối và mang theo một cái tôi khác con người của chính mình, mà tôi không biết làm thế nào để buông bỏ.

Phiên bản tôi lúc đó tin rằng: đàn ông phải vượt qua khó khăn, đàn ông không than phiền, đàn ông gánh vác trách nhiệm một cách lặng lẽ, và đàn ông không đổ lỗi cho người khác về vấn đề của mình.

Tôi luôn so sánh bản thân với cha tôi, người đã chu cấp cho gia đình và không bao giờ than phiền về hoàn cảnh của mình, ngay cả khi ông bị mất một ngón tay trong công việc.

Tôi không nói với vợ mình rằng, tôi đã trở nên khốn khổ như thế nào và tự nhủ rằng tôi đang bảo vệ người vợ thương yêu ấy, nhưng thực ra tôi nghĩ tôi đã sợ hãi.

Sợ rằng cô ấy sẽ nhìn tôi khác đi, sợ rằng tôi sẽ phải thừa nhận mình không thể đối phó được, sợ rằng nếu tôi hé cửa dù chỉ một chút, tất cả những gì tôi đã chôn giấu sẽ lộ ra.

Trong khi đó, các con tôi tránh mặt tôi.

Việc ra khỏi giường trở nên khó khăn hơn trong năm đó và đến cuối năm, tôi đã đến một điểm mà tôi không thể làm được nữa.

Cũng vào khoảng thời gian đó, tôi phát hiện ra rằng các con tôi tránh mặt tôi khi tôi ở nhà, vì tôi căng thẳng và cáu kỉnh, điều này khiến tôi rất đau lòng.

Chúng còn nhỏ, chỉ mới 3 tuổi và 18 tháng tuổi và chúng thà tránh xa, hơn là ở gần cha chúng.

Tôi yêu thương chúng hơn bất cứ điều gì, nhưng tình yêu không thể ngăn cản sự căng thẳng giày vò những người thân yêu nhất, nó không thể xóa bỏ tổn thương khi bạn ở nhà về mặt thể chất, nhưng lại không thể liên lạc được về mặt cảm xúc.

Terry this year with one of his sons..png
Terry this year with one of his sons. Source: Supplied

Sau vài tháng nghỉ việc, tôi rời công ty và trở thành người cha nội trợ một thời gian.

Tôi đang xây dựng lại mối quan hệ với các con và cố gắng trở thành một người cha, có vai trò quan trọng trong cuộc sống của chúng.

Khoảng thời gian đó, là một trong những giai đoạn tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi.

Tôi quay lại làm việc khi đứa con thứ ba chào đời và vì không tìm được công việc mình muốn, tôi quay lại làm kỹ sư.

Công việc và tiền lương khá tốt, nhưng tôi phải làm việc xa gia đình suốt tuần và tôi rất ghét phải xa họ.

Rồi hai chuyện xảy ra đã thay đổi tất cả.

Chuyện đầu tiên là sảy thai, một mất mát khủng khiếp khiến chúng tôi không biết phải làm gì để xoa dịu nỗi đau.

Và chuyện thứ hai là, con trai tôi vẽ một bức tranh gia đình chúng tôi hồi mẫu giáo, mà không có tôi trong đó.

Nhìn thấy bức tranh đó khiến tôi tan nát, tôi cảm thấy bối rối, tổn thương và xấu hổ cùng một lúc. Trong khi tôi cố gắng hết sức để trở thành một người trụ cột tốt cho gia đình, tôi lại dần biến mất khỏi vai trò người cha.

Tôi không có mặt trong những buổi sáng đưa con đi học, những bữa tối, những giờ tắm rửa, những câu chuyện trước khi đi ngủ - những khoảnh khắc nhỏ bé, bình dị khiến một đứa trẻ cảm thấy an toàn.

Tôi nghĩ mình đã làm việc chăm chỉ vì gia đình, nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết rằng nếu cứ tiếp tục như vậy, tôi sẽ có nguy cơ mất tất cả.

Và rồi tôi đến điểm giới hạn.

Một ngày nọ, ngay sau khi nhìn thấy bức ảnh, tôi thức dậy và khóc.

Tôi đưa các con đến trường trước khi đến chỗ làm, nhưng ngay khi vừa đậu xe vào chỗ đậu xa, tôi bật khóc nức nở và không thể ra khỏi xe.

Tôi gọi cho vợ, đang đi công tác và nói với cô ấy rằng, tôi cần sự giúp đỡ chuyên nghiệp.

Điều này dẫn đến giai đoạn, tôi học cách bày tỏ cảm xúc của mình một lần nữa.

Chúng tôi đã có những cuộc trò chuyện đẫm nước mắt, đến mức cô ấy đã sẵn sàng rời bỏ tôi.

Đối với tôi, cảm tưởng như mọi thứ sụp đổ chỉ trong một tuần, còn với người vợ đầu ấp tay gối, giờ tôi hiểu rằng, có lẽ nó đã tích tụ trong nhiều tháng và thậm chí nhiều năm.

Thay đổi ưu tiên.

Qua trị liệu, tôi nhận ra mình đã kìm nén mọi thứ trong lòng suốt nhiều năm.

Tôi không thể điêu khiển cảm xúc của mình, tôi như bị tê liệt, tôi về nhà và ngồi lì trên ghế sofa lướt mạng xã hội.

Trong khi tôi nghĩ mình đang cố gắng giữ mọi thứ ổn định, những người tôi yêu thương nhất lại cảm nhận tôi như một người vắng mặt, giận dữ, khép kín và khó tiếp cận.

Tôi nhận ra, nỗi ám ảnh về việc leo lên nấc thang sự nghiệp, đã ngăn cản tôi trở thành người cha và người chồng mà tôi muốn.

Tôi không thể vừa là người đàn ông mà công việc đòi hỏi, vừa là người đàn ông mà gia đình cần.

Vào ban đêm, tôi chiến đấu với những suy nghĩ của mình.

"Mày vô dụng. Không ai yêu mày. Gia đình sẽ bỏ rơi mày. Mày sẽ cô đơn", Terry Murton.

Nhưng trị liệu đã giúp tôi sắp xếp lại các ưu tiên và từ bỏ con đường sự nghiệp truyền thống, điều này đã giúp cải thiện sức khỏe tinh thần của tôi.

Và tôi đã học cách sống trọn vẹn từng khoảnh khắc.

Khi mô tả giai đoạn này, tôi nói rằng các chuyên gia trị liệu đã cứu sống tôi, nhưng vợ tôi đã đưa tôi trở lại cuộc sống, bằng sự hỗ trợ và tình yêu thương của cô ấy.

Terry and his wife Bec are working towards opening a cafe space together..png
Terry and his wife Bec are working towards opening a cafe space together. Source: Supplied

Giờ đây, chúng tôi đang cùng nhau xây dựng một gia đình. Chúng tôi đang nỗ lực để mở một quán cà phê và tạo dựng một tương lai không phụ thuộc vào người khác. Chúng tôi cũng kinh doanh thêm một xe bán cà phê lưu động, và tôi vẫn làm tư vấn cho ngành khai thác mỏ.

Cuộc sống của chúng tôi vẫn bận rộn và căng thẳng, vẫn có những ngày tôi lo lắng về tiền bạc, trách nhiệm và băn khoăn tự hỏi liệu mình đã làm đủ tốt hay chưa.

Thế nhưng điểm khác biệt bây giờ, là tôi đang ở đây.

Tôi không có đủ kỷ niệm về các con, khi nhìn lại những năm tháng lao động trong môi trường doanh nghiệp, đó là một trong những nỗi đau sâu sắc nhất trong cuộc đời tôi.

Tôi cảm thấy như, mình đã đánh mất một phần tuổi thơ của các con và tôi không thể lấy lại những năm tháng đó, hay vẽ lại bức tranh mà con trai tôi đã vẽ hồi mẫu giáo.

Nhưng tôi có thể cố gắng mỗi ngày để bảo đảm rằng, khi các con tôi hình dung về gia đình mình bây giờ, chúng biết rằng người cha của chúng luôn ở đó.

Để được hỗ trợ về khủng hoảng và sức khỏe tâm thần, hãy liên hệ với Lifeline (13 11 14), SANE Australia (1800 187 263) hoặc 13Yarn (139 276), đường dây hỗ trợ khủng hoảng 24/7 dành cho người bản địa Úc và cư dân eo biển Torres.

Đồng hành cùng chúng tôi tại SBS Vietnamese Facebook và cập nhật tin tức ở sbs.com.au/vietnamese

Chúng tôi cũng có mặt trên YouTube

Nghe SBS Tiếng Việt trên ứng dụng miễn phí SBS Audio, tải về từ App Store hay Google Play 


Latest podcast episodes

Follow SBS Vietnamese

Download our apps

Listen to our podcasts

Get the latest with our exclusive in-language podcasts on your favourite podcast apps.

Watch on SBS

SBS World News

Take a global view with Australia's most comprehensive world news service

Watch now