Ký ức tháng Tư: Chuyện của Đạo

Vietnamese refugees

Những người Việt tị nạn ở Mỹ vào những năm cuối 70s biểu tình vì đồng bào bị bức hại trong nước. Source: Thanh Tan

Chuyện kể từ nhà văn Trần Trung Đạo về những tháng ngày hoang mang khi vừa mới đặt chân lên xứ sở mới, với tương lai thì mờ mịt mà quá khứ thì quá bộn bề, đau nhói cho từng thân phận đồng bào bỏ xứ ra đi...


Chỉ đến tháng Tư năm 1975, người Việt mới đánh đổi mạng sống của mình bỏ xứ ra đi tìm đường vượt biển.

Một dân tộc mà dù nghèo khổ bom đạn vẫn bám đất bám làng, ngay cả những người dân Quảng Trị nơi địa đầu hoả tuyến như trong Ký ức tháng Tư kỳ 1 chuyện kể của anh Hà Công Hồng, thì sống nơi bom đạn dường ấy vậy nhưng không ai bỏ làng bỏ xóm mà đi. Tiếng là thống nhất và hoà bình sao nhiều người lại phải đi. Vì sao vậy? 

Nếu ký ức của Vân quá đỗi đau thương, ký ức của Hồng là thảng thốt, thì ký ức của Đạo là một trạng thái ngẩn ngơ của người vừa đi qua cái chết, thấy quá nhiều và chới với giữa xót thương và tê dại. Ký ức đó là sự nín nhịn của một thân phận lưu vong nơi xứ người chưa biết tương lai mình đi về đâu, mà quá khứ chỉ là một nỗi buồn để có thể lưu giữ gì cho một ký ức.

Chuyện kể từ nhà văn Trần Trung Đạo về những ngày mới đặt chân tới Hoa kỳ tại thành phố Boston. 

Tất cả những ký ức và cảm xúc của anh đã quyện vào trong những trang viết. 

"Tôi muốn ghi lại một cách trung thực những gì mình đã biết, mình đã nghe, mình đã thấy. Có thể những điều mình biết mình nghe nó không hoàn toàn chính xác, nhưng tôi ghi lại tối đa những gì mà tôi tin tưởng. Đó là niềm tin lớn trong lòng là viết lên sự thật, những gì sẽ để lại cho ngày sau. Có thể trong thời gian sau 5 năm 10 năm hay 100 năm sau, những cái chân thật của thế hệ mà chúng ta đang đi hôm nay sẽ được dò lại và bước lại bởi những thế hệ sau này. Những câu chuyện mà tôi vừa kể quý vị sẽ thấy đó là vết thương của một dân tộc trong một giai đoạn khắc nghiệt của lịch sử quê mình."

Trần Trung Đạo Boston 1982
Nhà văn Trần Trung Đạo ở Boston năm 1982 Source: Supplied

Câu chuyện một em bé Việt Nam sống sót sau sáu tuần trôi dạt trên biển. Cả gia đình em đã chết cùng những người trên tàu. Chỉ còn một dúm người sống sót và không ai hiểu vì sao em có thể sống được.

Câu chuyện của em và nhiều câu chuyện tương tự như vậy của người Việt vượt biên vượt biển đã ám ảnh tâm hồn chàng thanh niên tên Đạo, nhiều đến mức ký ức về họ trở thành ký ức của anh.

Bên bờ biển Palawan

Có một em bé gái

Tuổi mới chừng lên sáu lên năm

Đang ngồi đếm từng viên sỏi nhỏ

Và nói chuyện một mình

Như nói với xa xăm

– Em đến từ Việt Nam

Câu trả lời thường xuyên và duy nhất

Hai tiếng rất đơn sơ mà nhiều người quên mất

Chỉ hai tiếng này thôi

Em nhớ kỹ trong lòng

Em chỉ ra ngoài Đông Hải mênh mông

Cho tất cả những câu hỏi khác

Mẹ em đâu?

– Ngủ ngoài biển cả

Em của em đâu?

– Sóng cuốn đi rồi

Chị của em đâu?

– Nghe chị thét trên mui

Ba em đâu?

Em lắc đầu không nói

– Bé thức dậy thì chẳng còn ai nữa

Chiếc ghe nhỏ vớt vào đây mấy bữa

Trên ghe sót lại chỉ dăm người

Lạ lùng thay một em bé mồ côi

Đã sống sót sau sáu tuần trên biển

Họ kể lại em từ đâu không biết

Cha mẹ em đã chết đói trên tàu

Chị của em hải tặc bắt đi đâu

Sóng cuốn mất người em trai một tuổi

Kẻ sống sót trong sáu tuần trôi nổi

Đã cắt thịt mình lấy máu thắm môi em

Ôi những giọt máu Việt Nam

Linh diệu vô cùng

Nuôi sống em

Một người con gái Việt

Mai em lớn dù phương nào cách biệt

Nhớ đừng bao giờ đổi máu Việt Nam

Máu thương yêu đã chảy bốn ngàn năm

Và sẽ chảy cho muôn đời còn lại

– Viên kẹo tròn này để dành cho Mẹ

Viên kẹo vuông này để lại cho Ba

Viên kẹo nhỏ này để qua cho chị

Viên kẹo lớn này để lại cho em

Còn viên kẹo thật to này… là phần Bé đấy

Suốt tuần nay em vẫn ngồi

Một mình lẩm bẩm

Ngơ ngác nhìn ra phía biển xa xôi

Như thuở chờ Mẹ đi chợ về

– Thật trễ làm sao

Em tiếp tục thì thầm

Những câu nói vẩn vơ

Mẹ ngày xưa vẫn thường hay trách móc

Em cúi đầu nhưng không ai vuốt tóc

Biển ngậm ngùi mang thương nhớ ra đi

Mai này ai hỏi Bé yêu chi

Em sẽ nói là em yêu biển

Nơi cha chết không trống kèn đưa tiễn

Nơi tiếng chị rên

Nghe buốt cả thịt da

Nơi Mẹ chẳng về dù đêm tối đi qua

Nơi em trai ở lại

Với muôn trùng sóng vỗ

Bé thơ ơi cuộc đời em viên sỏi

Khóc một lần nước mắt chảy thiên thu

Đau buồn là vậy nhưng với Trần Trung Đạo, nếu có kiếp sau anh vẫn muốn làm người Việt Nam. Với anh, "không có dân tộc nào khá hơn về sự chịu đựng, và vươn lên như dân tộc Việt Nam."

Đồng hành cùng chúng tôi, Follow & Like SBS Vietnamese Facebook

Cập nhật tin tức mọi lúc mọi nơi tại sbs.com.au/vietnamese

Nghe SBS tiếng Việt trên trang mạng, hay trên ứng dụng SBS Radio, tải về từ iOS hay Android


Share

Follow SBS Vietnamese

Download our apps

Listen to our podcasts

Get the latest with our exclusive in-language podcasts on your favourite podcast apps.

Watch on SBS

SBS World News

Take a global view with Australia's most comprehensive world news service

Watch now