Ông Jon Owen là một mục sư đã từng mở cửa nhà cho các cựu tù nhân và những người nghiện ma túy trú ngụ cũng như chính ông quyết định sống trong cảnh nghèo khó trong suốt hai thập niên qua.
Ông Jon Owen là một nhà truyền giáo có đầu óc tân tiến, một con người thực sự rặt Úc, với lỗ tai đeo khuyên và một tính hài hước chua cay.
Ông nầy 42 tuổi, được mọi người tại nhà thờ Wayside tại khu Kings Cross thuộc Sydney yêu mến.
Sáu tháng trước, người cha có 3 con đã trở thành Hội Trưởng và là Mục Sư của một Hội Thiện Nguyện, được nhiều người cảm mến.
“Tôi yêu quí những gì tại đây, Wayside được yêu mến không chỉ do những người ở tại Sydney mà trên toàn nước Úc, bởi vì cánh cửa của chúng tôi mở ra cho mọi người, mọi người đều được mở cửa đón chào và không ai là người ở ngoài cả”.
Chào đời tại Mã Lai với cha mẹ gốc Sri Lanka và Ấn độ, ông Jon lớn lên trên những đường phố Melbourne, với một ước vọng là theo đuổi một ngành nghề có thể giúp đỡ những người đang gặp khó khăn.
Thế nhưng cha mẹ ông lại có một ý nghĩ khác.
“Là một đứa trẻ Á châu, chúng tôi được nuôi dưỡng và những ước vọng cả đời của chúng tôi đã được đề ra, ngay cả khi chúng tôi chưa chào đời".
"Những kỳ vọng đều rất cao về mọi mặt, mà chúng tôi sẽ đạt được và con đường mà chúng tôi sẽ đi và sẽ làm".
"Đó là một lối mòn rất hẹp của các nghề bác sĩ, luật sư rồi kỹ sư, quí vị biết đó là 3 lãnh vực chính yếu được chọn, bất chấp bạn muốn gì chăng nữa".
"Không bao giờ dừng lại để hỏi về những câu mà bạn muốn biết như, ‘Tôi muốn làm gì cho cuộc đời mình? Làm thế nào để tôi đóng góp cho xã hội?”, Jon Owen.
Tuy nhiên ông bỏ ngang khóa học về điện toán và bằng cấp kỹ sư tại đại học.
Sau đó ông trải qua 20 năm kế tiếp trong cuộc sống ở mức nghèo khó, trong khi làm việc cho các cộng đồng những người gặp bất lợi, tại Melbourne và ở miền tây Sydney.
Sau đó cùng với vợ là Lisa, họ mở rộng cửa nhà tại Mount Druitt ở miền tây Sydney, để đón tiếp mọi người cần một nơi trú ngụ, thiếu thốn thực phẩm và cả những tấm lòng yêu mến, từ những người tỵ nạn cho đến các tội phạm cũ và các con nghiện đang hồi phục, sau khi từ bỏ thói hư tật xấu.
“Đối với những người cho là chúng tôi điên khùng, bạn rất đúng thế nhưng tôi nghĩ những gì điên loạn là làm thế nào cuộc sống bình thường được tạo nên do những bất bình đẳng và vì vậy, chúng tôi nghĩ hãy cố gắng tạo nên sự khác biệt, và hãy bắt đầu làm từ những chuyện khởi đầu theo một phương cách trừu tượng".
"Chúng ta không chỉ vào trang mạng và thay đổi thế giới, bằng cách ký tên vào một trang tranh đấu, thế nhưng chúng ta hãy cố gắng và sống cuộc đời nghèo khó của chính chúng ta”, Jon Owen.
"Thế nhưng mẹ tôi vẫn là một phụ nữ châu Á, nên bà luôn cho tôi những lời bình phẩm tiêu cực như, ‘Con không còn mập mạp tốt tướng như trước nữa, Jon, cuộc đời con không còn đau khổ và tệ hại nữa,’ Jon Owen.
Đối với ông David Baker Haroa, thì ngôi nhà của ông Owen trở thành ngôi nhà thứ hai của ông và ông xem Jon là một người anh ruột của mình.
“Lúc đó tôi khoảng 18 tuổi, tôi tìm đến Jonny và lúc đó tôi ở trong tình trạng giằng xé và lo sợ".
"Cuối cùng tôi bỏ qua mọi thứ và khi tôi bỏ hết khi gặp hoàn cảnh khó khăn, Jonny nói rằng em không thể làm như vậy và ông lôi tôi ra khỏi tệ nạn nghiện rượu và mọi chuyện mà tôi đã làm một cách ngu xuẫn”, David Baker Haroa.
Ngày nay ông Jon vẫn là người bạn thân của ông David và họ cũng là người bạn của rất nhiều người khác, tại nhà nguyện Wayside.
Còn ông Andrew Windsor cùng giúp việc cho ông Jon tại nhà thờ nhỏ bé Wayside, cho biết ông Jon không chỉ là một người anh, mà còn là một người chủ đối với ông.
“Một khoảng thời gian trước đây, tôi lên cơn ghiền ma túy thế nhưng tôi có thể đến được với Jon và nói rằng tôi mới bị lên cơn ghiền thuốc và tôi không sợ bị ai phán xét".
"Tôi biết Jon có mặt ở đó để hết sức hỗ trợ cho tôi với mọi khả năng của ông ấy, để giúp tôi hồi phục sau khi cai nghiện”, Andrew Windsor.
Đó là khả năng giúp đỡ mọi người trong những giờ phút đen tối nhất mà ông Jon cho biết, ông đã khấn hứa trọn đời để phục vụ cho tha nhân.
Còn cha mẹ ông nay cũng nhận ra điều đó và họ đều hãnh diện về những khác biệt mà ông đã tạo ra.
“Tôi yêu mến cha mẹ tôi rất nhiều, họ đã đến từ một chuyến hành trình rất xa xôi nhưng luôn hậu thuẩn cho tôi".
"Thế nhưng mẹ tôi vẫn là một phụ nữ châu Á, nên bà luôn cho tôi những lời bình phẩm tiêu cực như, ‘Con không còn mập mạp tốt tướng như trước nữa, Jon, cuộc đời con không còn đau khổ và tệ hại nữa,’, Jon Owen.
Thêm thông tin và cập nhật Like SBS Vietnamese Facebook Nghe SBS Radio bằng tiếng Việt mỗi tối lúc 7pm tại sbs.com.au/Vietnamese






