Cứ 6 trẻ em Úc thì có một em sống trong cảnh nghèo khó.
Đó là khám phá của Phúc trình về Trẻ em Bị Xã hội Ruồng bỏ, Nghèo khó và Bất lợi, của tổ chức Uniting Care Úc châu, vốn kêu gọi chính phủ cần đầu tư đáng kể để cải thiện viễn tượng của trẻ em tại những khu vực bị ảnh hưởng nặng nề nhất.
Âm thanh thong thả vang lên, chào mừng mọi người trong một lễ hội của người Thổ dân thuộc bộ tộc Ngunnawal, với việc loan báo phúc trình của hiệp hội Uniting Care tại Quốc hội liên bang Úc ở Canberra.
Thế nhưng khoảng không gian yên bình đó đã đột ngột bị phá vỡ, qua những khám phá chẳng thú vị chút nào với phúc trình của Uniting Care, được sự ủy nhiệm của đại học Canberra.
Giám đốc Uniting Care Úc là bà Bronwyn Pike cho rằng, những lo lắng về gia cư và các thay đổi trên thị trường lao động , dẫn đến việc xã hội loại bỏ các trẻ em Úc, với một tỷ lệ gây nhiều khó chịu cho mọi người, khi được biết cứ 6 trẻ em thì có 1 em sống trong cảnh nghèo khó.
“Phúc trình rõ ràng nói lên được tính chất đa dạng của tình trạng bất lợi tại nước Úc, cũng như chi phí lớn lao về việc giúp đỡ các trẻ em gặp bất lợi trong cộng đồng chúng ta, chẳng hạn như phúc trình nêu bật các lãnh vực hiện nay như vấn đề gia cư”.
Phúc trình xem xét các dữ kiện thống kê năm 2016 và các thông tin khác, chẳng hạn như kết quả Naplans, để đo được nơi nào lợi tức gia đình xuống thấp hơn mức nghèo khó và biện pháp rộng lớn hơn về việc loại trừ các em về mặt xã hội, bao gồm các vấn đề kinh tế xã hội, giáo dục, sự gián đoạn, rồi các con số đo lường về gia cư và y tế.
Phúc trình cho thấy trong năm 2016, có 17,2 phần trăm trẻ em Úc cho đến 14 tuổi, đã sống trong cảnh nghèo khó, liên quan đến việc bị xã hội ruồng bỏ.
Số lượng trẻ em ở Úc sống trong nghèo đói đang gia tăng, với hơn 730,000 trẻ em hiện sống dưới mức tiêu chuẩn. Một báo cáo gần đây đã chỉ ra rằng 17,4% trẻ em dưới 15 tuổi ở Úc đang sống trong nghèo đói, tỷ lệ tăng 2% so với thập niên trước.
Rủi ro nhiều hơn thuộc về các em nhỏ trong những gia đình có bố mẹ đơn thân, những người có nguy cơ sống trong nghèo đói cao gấp 3 lần. Số liệu cho thấy có hơn 40% trẻ em được nuôi dưỡng bởi một người bố hoặc mẹ đơn thân đang phải sống dưới mức nghèo khó.
Giáo sư phân tích về phân tích chính sách thuộc đại học Canberra là bà Laurie Brown nói rằng, các ý niệm sai lầm về mức sống nghèo khó tại các địa phương, có nghĩa là có thêm các gia đình người Úc hiện sống dưới mức nghèo khó, hơn là mức độ công chúng tin tưởng.
“Một số trẻ em sống chung với gia đình hiện ở dưới mức nghèo khó và nay mức độ nghèo khó được định nghĩa là, phân nửa mức lợi tức trung bình sau khi đóng thuế, một khi chi phí về gia cư đã được lấy đi”.
Báo cáo về đói nghèo ở Úc năm 2016 – thực hiện bởi Hội Đồng Dịch vụ Xã hội của Úc (ACOSS) với sự cộng tác của Trung tâm Nghiên cứu Chính trị Xã hội tại NSW – chỉ ra rằng gần 3 triệu người Úc đang sống trong nghèo đói, tương đương với khoảng 50% những người có thu nhập ở mức bình quân quốc gia.
Việc phân tích về tiểu bang và lãnh thổ cũng cho thấy, trẻ em là thành phần gặp nguy cơ nhất đối diện với việc bị xã hội ruồng bỏ, tại lãnh thổ Bắc Úc là 43,1 phần trăm.
Tasmania theo sau với 31,1 phần trăm và Nam Úc là 26 phần trăm trẻ em có nguy cơ bị xã hội chối bỏ.
Phúc trình cho biết từ năm 2011 cho đến 2016, có 35 phần trăm trẻ em bị nguy cơ bị xã hội loại trừ, khi chúng tự tìm thấy ở trong tình trạng như vậy, do gia đình gặp nhiều khó khăn về vấn đề gia cư.
Và đối với nhiều cộng đồng địa phương thì đây là một khó khăn đang tiếp diễn, với 87 phần trăm các trường hợp trẻ em nằm ngoài sự quan tâm của xã hội trong năm 2011 và cũng giữ nguyên mức độ nầy trong năm 2016.
Gần 30 năm sau bài phát biểu của nguyên Thủ tướng Bob Hawke (1987) tuyên bố ông mong muốn sẽ không có trẻ em nào ở Úc phải sống trong nghèo đói sau những năm 1990, báo cáo chỉ ra rằng những nhà làm chính sách của Úc không chỉ thất bại trong việc cải thiện tình hình mà còn làm tình hình trở nên xấu hơn.
"Tôi là một người mẹ, tôi rất biết ơn khi các con tôi có một mái nhà trên đầu và chúng đều khỏe mạnh”, Jessica Russell
Giám đốc toàn quốc của Uniting Care Úc châu là bà Claerwen Littile nói rằng, sự đầu tư và hành động đáng kể của chính phủ rất cần thiết để cải thiện các cơ hội và tài nguyên trong các khu vực gặp nhiều khó khăn.
“Nạn nghèo khó và bị xã hội ruồng bỏ cũng như gặp nhiều bất lợi là những chuyện phức tạp và dai dẳng, đòi hỏi các chiến thuật lâu dài để giải quyết vấn đề một các thành công“.
Jessica Russell, 25 tuổi, một bà mẹ đơn thân của 2 cậu con trai, Ryan 2 tuổi và Andrew 1 tuổi, sống ở ngoại ô Sydney.
Chị bị buộc phải sống dựa vào tiền trợ cấp Centrelink cho cha/mẹ đơn thân sau khi người chủ tiệm cắt tóc sa thải chị khi biết chị có thai.
Chị hầu như không có đủ khả năng trang trải tiền thuê căn hộ $380 một tuần.
“Tôi rất buồn khi con tôi không có được những điều tương tự như những đứa trẻ khác".
"Tôi phải cố gắng tuần này qua tuần khác để chu cấp cho chúng".
"Tôi làm bất cứ việc gì có thể và luôn ưu tiên mọi thứ cho chúng".
"Tôi không cắt tóc và không mua quần áo mới để có thể nuôi các con và cho chúng khởi đầu tốt nhất trong cuộc sống".
"Có những khoảnh khắc các chi phí làm tôi rất căng thẳng nhưng tôi cố gắng trấn tĩnh và tìm cách giải quyết. Tôi phải làm như vậy".
"Tôi là một người mẹ, tôi rất biết ơn khi các con tôi có một mái nhà trên đầu và chúng đều khỏe mạnh”, Jessica Russell
Các thông tin cho thấy, trẻ em lớn lên trong nghèo đói sẽ “chịu những tổn thương của việc thiếu thốn và những cơ hội bị loại trừ và thu hẹp” ở tuổi trưởng thành.
Năm 2014, chuẩn nghèo cho một người lớn là $426,30 một tuần.
Đối với một cặp vợ chồng với trẻ em là 895,22$ một tuần.
Thêm thông tin và cập nhật Like SBS Vietnamese Facebook Nghe SBS Radio bằng tiếng Việt mỗi tối lúc 7pm tại sbs.com.au/Vietnamese






