Bạn có từng mơ ước đột nhiên trở nên giàu có — trúng xổ số, thắng một chương trình đố vui, hay trúng thưởng một căn nhà? Với chi phí sinh hoạt ngày càng tăng, đó là một giấc mơ phổ biến; thế nhưng liệu điều đó có luôn thay đổi cuộc sống của chúng ta theo hướng tốt đẹp hơn?
Đó là câu chuyện của một người tình cờ tìm thấy một kẽ hở và rút được 1,6 triệu đô la tiền mặt.
Ông ta đã dành nhiều năm sau đó để chờ đợi một tiếng gõ cửa.
Vào năm 2011, Dan Saunders đã tiêu xài hoang phí như một ông hoàng, và sau đó bị kết án một năm tù cũng như phải lãnh mức tiền phạt 250.000 đô la.
Cuộc đời ông Dan Saunders đã thay đổi vào một đêm năm 2011, khi ông rút tiền mặt để mua đồ uống cho mấy người bạn ở một quán rượu. ông kể:
Lúc đó tôi 29 tuổi, kiếm được 700 đô la một tuần nhờ làm việc rót bia ở chính quán rượu đó, tại vùng Wangaratta, phía đông bắc Victoria. Tôi thường chỉ còn vài ba đô la trong túi, vì thói quen cờ bạc mà tôi tự nhủ chỉ là "vui chơi một chút".
Một buổi tối, ông đang ngồi với bạn, và ông vừa kết thúc ca làm việc của mình trong quán bar, nhưng ông đã hết tiền cho lượt uống tiếp theo - vì vậy ông đã đi ra ngoài đầu ngõ đến rút tiền ở một cái máy ATM.
Ở máy ATM, ông Dan thử chuyển 200 đô la từ credit card sang tài khoản saving của mình, màn hình hiện lên "giao dịch bị hủy" và trả lại thẻ của ông.
Nhưng khi kiểm tra số dư trong tài khoản saving, ông thấy 200 đô la đã ở đó, mặc dù giao dịch báo là bị hủy — thế là ông đã rút 200 đô la tiền mặt và quay lại quán bar.
Ông kể
“Tối đó trên đường trở về nhà, tôi lại đi ngang qua cái máy ATM tôi vừa rút tiền đó. Một điều gì đó đã khiến tôi dừng lại, và tôi lại cho thẻ vào lại.
Tôi thử rút 500 đô la. Rồi 600 đô la. Kết quả vẫn vậy: giao dịch vẫn báo bị hủy, nhưng tiền vẫn hiện ra.
Tôi đã rút tiền hết hạn mức cả hai thẻ vào đêm đó và về nhà đi ngủ với suy nghĩ rằng mình chỉ vừa tưởng tượng ra mọi chuyện mà thôi.”
Nhưng không phải vậy.
Trong bốn tháng rưỡi tiếp theo, ông Dan đã rút tổng cộng 1,6 triệu đô la.
"Lúc đầu, cảm thấy không giống như một sự may mắn; mà tôi có cảm giác như đây là một phần của một cuộc đời khác vậy, một thực tế song song.
Thật là phấn chấn. Sức mạnh mà tôi cảm nhận được trong suốt thời gian đó không giống bất cứ thứ gì tôi từng trải qua trong đời.
Đó là một trong những ngân hàng lớn nhất nước Úc, và tôi là một nhân viên pha chế rượu ở một thị trấn nhỏ nông thôn, một người đã tình cờ tìm thấy một kẽ hở.
Có một điều gì đó khiến bạn say mê - tôi cảm thấy tôi là một anh chàng nhỏ bé đã vượt qua được một hệ thống khổng lồ dường như không bao giờ có lợi cho bạn.
Tôi tự nhủ rằng hàng ngày các ngân hàng đi lấy tiền của mọi người bằng đủ mọi cách; và trong một thời gian, suy nghĩ đó đã xoa dịu tôi, đủ để cho tôi tiếp tục rút tiền.
Đối với bất kỳ cổ đông nào vẫn còn khó chịu về điều này, thực sự, tôi xin lỗi, nhưng tôi cảm thấy bạn đang thu lợi từ người khác."
Ông Dan bắt đầu cá cược thường xuyên, khi đứng quầy bar tại nơi làm việc, ông đặt cược lớn hơn nhiều và sau đó bị mất việc khi ban quản lý quầy bar phát hiện. Lúc đó tình cảm của Dan cũng bị đổ vỡ.
Mất việc, mất người yêu, Dan đã cảm thấy chỉ còn cái thẻ ngân hàng “rút tiền không giới hạn” là điều tốt đẹp duy nhất trong cuộc đời ông lúc đó.
Ông đã bay trên máy bay riêng. Ông đưa bạn bè đến một hòn đảo xa xôi ở châu Á để nghỉ cuối tuần - riêng chuyến bay đó đã tốn 90.000 đô la. Ông đã ăn ở những nhà hàng nơi mà hóa đơn một bữa ăn còn nhiều hơn số tiền mà hầu hết mọi người kiếm được trong một tháng.
Ông Dan kể ông còn từng đưa một người đàn ông vô gia cư vào ở trong khách sạn Hilton. Ông cũng giúp trả học phí đại học cho bạn bè, trả tiền thuê nhà, hay mua ô tô cho họ.
Ông nói:
"Tôi lắc tiền từ cái cây hái ra tiền mà tôi không có quyền, gần như mỗi ngày, và một phần trong tôi yêu thích từng giây phút của việc đó.
Nhưng tôi biết điều đó là không đúng. Tôi luôn luôn biết điều đó.
Sự căng thẳng đó - một bên là sự hồi hộp, một bên là sự sai trái - là thứ mà tôi đã sống chung trong suốt bốn tháng rưỡi.
Sự phấn khích khiến tôi có thể chịu đựng được. Những lời biện minh đã giúp tôi tiếp tục. Nhưng bên dưới tất cả những điều đó là một tiếng vo ve trầm thấp liên tục không bao giờ biến mất."
Ngân hàng từng gọi điện để kiểm tra xem có thực sự là ông Dan đang sử dụng tài khoản đó không. Ông nói rằng có, đó là tài khoản của ông và ngân hàng còn xin lỗi vì đã làm phiền ông.
Ông kể lại:
"Tôi bị lo lắng không ngừng nghỉ. Tôi lên cơn hoảng loạn ở tiền sảnh của một khách sạn ở Sydney, nghiêm trọng đến mức một bác sĩ đi ngang qua đã dừng lại để khám cho tôi.
Tôi đã dùng Valium để vượt qua những ngày này. Tôi thường gặp ác mộng về việc đội SWAT xông vào phòng của bất kỳ khách sạn nào tôi đang ở.
Mỗi ngày tôi đều cảm thấy như ngày cuối cùng. Và khi không có ai đến - khi ngày trở thành tuần và tuần trở thành tháng - điều đó gần như khiến mọi chuyện càng trở nên tồi tệ hơn."
Sau đó ông đã tự mình dừng việc chuyển tiền và rút tiền.
"Câu hỏi khiến tôi quay đầu lại rất đơn giản: liệu tôi có mang nổi số tiền này ra nước ngoài, trở thành một người khác và biến mất mãi mãi không?
Câu trả lời là không. Tôi không thể rời bỏ mẹ tôi, gia đình tôi, bạn bè tôi. Tôi không thể trở thành người như vậy.
Vì vậy, tôi dừng lại."
Ông Dan đã gọi cho ngân hàng, và sau đó, ông cho biết ngân hàng đã không có hành động gì trong suốt ba năm, ngoài việc thông báo với ông rằng họ sẽ bắt đầu hành động pháp lý.
Vì vậy, ông tìm đến giới truyền thông - không phải để gây chú ý mà vì ông không muốn câu chuyện được kể mà không có ông trong đó.
Nếu mọi chuyện đã rõ ràng, ông muốn kể một cách thành thật về những gì đã xảy ra.
Cuối cùng, quy trình pháp luật cũng khép lại.
Ông Dan Saunders bị buộc tội lừa đảo chiếm đoạt tiền, và vào năm 2015, ông bị kết án một năm tù.
Ông kể:
"Nhà tù là một thế giới riêng. Ngày dài, đêm còn dài hơn – và bạn dành rất nhiều thời gian một mình suy nghĩ về những việc mình đã làm.
Thật khó khăn. Nhưng có điều gì đó đã giúp tôi sáng tỏ mọi chuyện – khi phải đối mặt với gánh nặng của tất cả, không nơi nào để đi và không có gì để che giấu.
Tôi đã thay đổi. Tôi trở nên trầm lặng hơn và chắc chắn hơn về con người thật của mình. Tôi cũng có một sự hiểu biết mới về mặt khác của cuộc sống."
Khi được hỏi ông có thấy hối hận không, ông Dan trả lời:
"Điều hối tiếc thực sự duy nhất của tôi là mẹ tôi phải đến thăm tôi trong tù; đó là điều luôn ám ảnh tôi.
Những tổn hại về danh tiếng, khó khăn trong việc tìm việc làm – đó chỉ là một phần của cuộc sống, và tôi không phàn nàn. Những điều này xảy ra, và miễn là bạn học hỏi từ chúng, bạn sẽ tiếp tục tiến lên.
Và tôi đã tiếp tục tiến lên. Giờ đây, tôi đi nói chuyện với bất cứ ai chịu lắng nghe về cờ bạc — không phải những chiến dịch hù dọa — mà là những cuộc trò chuyện thẳng thắn về ranh giới ở đâu.
Tôi cảm thấy phần lớn thông điệp về cờ bạc chủ yếu hoặc là "cờ bạc không làm sao cả", hoặc là "cờ bạc sẽ hủy hoại bạn ghê lắm". Và với kinh nghiệm cá nhân, tôi muốn giúp mọi người nhận ra nếu họ bắt đầu có vấn đề về cờ bạc từ rất sớm, trước khi nó trở thành vấn đề nghiêm trọng."
Một cuốn sách và một bộ phim về trải nghiệm của ông Dan Saunders đang được thực hiện.
Ông nói:
“Tôi tự hào nhất về một điều đơn giản thôi: Tôi đã nói sự thật, điều nghe có vẻ dễ dàng cho đến khi bạn tự mình làm điều đó.
Việc thú nhận khi bạn đã làm điều sai trái — thực sự thú nhận, chứ không chỉ khi bị bắt — là một trong những điều khó khăn nhất mà một người có thể làm.
Nhưng tôi đã thú nhận. Tôi đã làm điều mà tôi cảm thấy đúng đắn. Việc đó đã khiến tôi phải trả giá theo nhiều cách — và tôi sẽ thật ngây thơ nếu giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng tôi có được vị trí như ngày hôm nay là vì tôi đã nói sự thật, và tôi không hề hối tiếc về điều đó. Hoàn toàn không.”






