Chuyện xảy ra đã từ gần 2 năm trước, nhưng đến giờ, mỗi khi nhớ lại, vẫn làm Salma (tên nhân vật đã được tay đổi) sợ đến toát mồ hôi.
Cô gái 23 tuổi này nhớ lại rằng, khi cô nhìn thấy một đoạn video với những cảnh quay nhạy cảm của mình mà vốn dĩ cô cũng không hề biết là nó tồn tại, xuất hiện trên Facebook và một trang web khiêu dâm.
Cô kể: "Tôi không biết diễn tả cảm giác của tôi lúc ấy như thế nào. Tôi thấy đờ người ra như chết rồi ấy. Đến tận giờ, mỗi khi nhớ về khoảnh khắc ấy, tôi vẫn toát mồ hôi hột. Điều đó thật tệ hại. Thực sự, đã có lúc tôi đã muốn tự tử cho xong".
Việc đó xảy ra nhiều tháng, sau một giai đoạn mà cô mô tả cô bị quấy rầy liên tục kể từ sau khi cô nói lời chia tay với bạn trai, sau 2 năm gắn bó. Anh ta đã cố níu kéo cô bằng cách gửi hoa đến nhà cô; rồi dội bom bằng tin nhắn, có lúc tới 40 tin nhắn mỗi ngày.
Khi cô nài nỉ anh ta hãy để cho cô được yên thì nội dung các tin nhắn được chuyển thành những lời lẽ đe dọa sẽ tự làm mình bị thương hay thậm chí là sẽ tự tử.
Salma đã báo cảnh sát, nhưng người yêu cũ của cô đã phát hiện ra. Và anh ta bắt đầu tạo ra một loạt trang Facebook mạo danh cô. Anh ta cũng dùng những trang Facebook giả này để đăng những hình ảnh nhạy cảm, mà trước đây, khi quan hệ của họ còn tốt đẹp, cô đã đồng ý cho chụp.
Những bức ảnh này được chia sẻ cho bạn bè, gia đình của cô, thậm chí cả với những người lạ. Nhiều người trong số họ đã xem đoạn video có những hình ảnh nhạy cảm mà anh ta tải lên.
Salma không dám ra đường. Cô bị bạn bè xa lánh và bị cô lập khỏi cộng đồng Bangladesh.
"Anh trai tôi không muốn nói chuyện với tôi. Anh ấy nói, tôi là nỗi xấu hổ của cả gia đình. Và anh ấy nói không thể chấp nhận một đứa em gái như tôi. Kiểu như, hãy tránh ra ra, đừng có nói gì với tôi nữa"- cô cho hay. Nghiên cứu mới của Văn phòng An toàn trực tuyến đã nhận thấy rằng, phụ nữ di dân thuộc các cộng đồng văn hóa đa dạng khác nhau đang gặp nhiều khó khăn để tìm kiếm sự hỗ trợ nhằm ứng phó với các hành vi như quấy rối trực tuyến, bị rình rập, hay các mối đe dọa khác.
"Có những rào cản nhất định với phụ nữ thuộc các cộng đồng văn hóa đa dạng khác nhau khi tìm đến báo cảnh sát. Những ngần ngại khi tìm đến một cơ quan nhà nước có thể một phần là do, ấn tượng từ những gì họ đã trải khi còn ở trong nước họ. Và nếu trình độ tiếng Anh của họ lại hạn chế nữa, thì họ sẽ rất khó giải thích về tình cảnh của họ" - bà Julie Inman Grant, Ủy viên chuyên trách về an toàn trực tuyến.
Ủy viên chuyên trách về an toàn trực tuyến, bà Julie Inman Grant nói rằng, nghiên cứu này dựa trên thông tin được cung cấp bởi 29 phụ nữ, những người đã từng bị lạm dụng qua việc sử dụng công nghệ, cũng như 20 tổ chức hỗ trợ phụ nữ có liên quan.
Bà Grant cho biết: "Chúng tôi biết rằng, có những rào cản nhất định với phụ nữ thuộc các cộng đồng văn hóa đa dạng khác nhau khi tìm đến báo cảnh sát. Những ngần ngại khi tìm đến một cơ quan nhà nước có thể một phần là do, ấn tượng từ những gì họ đã trải khi còn ở trong nước họ. Và nếu trình độ tiếng Anh của họ lại hạn chế nữa, thì họ sẽ rất khó giải thích về tình cảnh của họ".
Nghiên cứu cho thấy, nỗi xấu hổ và định kiến về giới trong một số nền văn hóa cũng là nhữn yếu tố khiến phụ nữ ngần ngại trong tìm kiếm sự hỗ trợ. Bên cạnh đó, sự yếu kém trong kiến thức về công nghệ cũng đóng một vai trò quan trọng. Thêm nữa, bản thân họ cũng không ý thức được rằng, lạm dụng qua việc sử dụng công nghệ cũng có thể cấu thành tội phạm.
Để tìm lời giải cho việc này, Văn phòng An toàn trực tuyến đã xuất bản các hướng dẫn trực tuyến bằng 12 thứ tiếng khác nhau, của các cộng đồng có tỉ lệ bạo hành gia đình được ghi nhận là cao nhất.
Các ngôn ngữ này gồm tiếng Ả Rập, tiếng Hoa, tiếng Việt, tiếng Tamil, tiếng Thái, tiếng Ba Tư, tiếng Philipin, tiếng Hindi, tiếng Tây Ban Nha, tiếng Ba Tư và tiếng Karen. Ngoài ra, Văn phòng này còn dự kiến sẽ ra ấn bản bằng các thứ tiếng khác và thậm chí, có thể cung cấp các khóa đào tạo bằng các ngôn ngữ khác nhau.
Ba hình thức bảo vệ chính được quy định trong luật với những người gặp phải sự lạm dụng qua công nghệ là: họ sẽ được bảo vệ, được giám sát và được thu thập chứng cứ.
Tuy nhiên, luật lệ ở các tiểu bang và vũng lãnh thổ quy định các vấn đề này khác nhau. và các chuyên gia pháp lý cho rằng, các nhà làm luật cần xét đến sự khác biệt về văn hóa, trong đó có cả định nghĩa thế nào là một "hình ảnh nhạy cảm".
TS. Hadeel Al-Alosi, Giảng viên luật Đại học Tây Sydney, là một chuyên gia về tội phạm mạng và bạo lực gia đình. Bà cho biết, hiện đã có những bước tiến tích cực trong việc giải quyết vấn đề lạm dụng qua công nghệ. Tuy nhiên, vấn đề hiện nay là cần áp dụng một cách thống nhất và tăng cường các quy định của pháp luật vào một số lĩnh vực nhất định.C Chẳng hạn, việc định nghĩa về hình ảnh nhạy cảm là khác nhau theo từng nền văn hóa, nên một người phụ nữ không mang khăn trùm đầu có thể không nằm trong điều chỉnh của luật, nên khi một người đàn ông dọa sẽ tung các hình ảnh như vậy lên mạng thì có thể ông ta sẽ không bị chế tài.
Còn Salma, hiện là sinh viên ngành tội phạm học, nói rằng, video nói trên cuối cùng cũng được gỡ xuống, sau khi cô báo cáo về chuyện này lên một trang web chuyên về tội phạm mạng và tường trình nhiều lần với cảnh sát.
Cô nói với SBS rằng, bài học đó đã khiến cô phải thay đổi. "Tôi thực sự muốn giúp đỡ mọi người, nhất là các cô gái ở ngoài kia. Nếu điều đó đã xảy ra với tôi, ai biết là điều đó còn có thể xảy ra với những ai khác"- cô nhấn mạnh.
Các trang web với thông tin hữu ích về cách tự bảo vệ mình an toàn trên mạng.




