Á châu Ngày nay: Tây Bán Cầu giữa gọng kìm Mỹ - Trung và sự trỗi dậy của học thuyết Monroe

Thumbnail 16x9 SBS Audio (3).png

Chiến dịch "Quyết tâm tuyệt đối": Bước ngoặt tại Venezuela. Nguồn: Reuters, Getty Images, SBS

Giữa bối cảnh địa chính trị 2026 đầy biến động, Tây Bán Cầu đang trở thành võ đài rực lửa của cuộc đối đầu Mỹ - Trung. Khi Tòa Bạch Ốc quyết liệt hồi sinh Học thuyết Monroe bằng những chiến dịch quân sự chấn động tại Venezuela, Bắc Kinh cũng không hề kém cạnh với cuộc xâm lấn kinh tế âm thầm nhưng sâu rộng. Những toan tính thượng tầng từ Washington đến Bắc Kinh hé lộ bàn cờ quyền lực đang tái định hình trật tự thế giới.


Thế giới những ngày đầu năm 2026 đang chứng kiến một cơn địa chấn chính trị thực sự tại Tây Bán Cầu. Việc Hoa Kỳ tái khẳng định tầm ảnh hưởng tuyệt đối tại khu vực này không còn là những tuyên bố ngoại giao suông, mà đã chuyển hóa thành các hành động quân sự và pháp lý quyết liệt. Trong khi đó, sự hiện diện âm thầm nhưng sâu rộng của Trung Quốc thông qua các dòng vốn khổng lồ đang tạo ra một cuộc đối đầu mang tính thời đại giữa "gậy" và "tiền" tại khu vực vốn được coi là "sân sau" của Washington.

Sự trở lại của một bóng ma lịch sử: Học thuyết Monroe thế kỷ 21

Hơn hai thế kỷ trước, vào năm 1823, Tổng thống James Monroe đã đặt viên gạch đầu tiên cho chính sách ngoại giao Mỹ khi tuyên bố Tây Bán Cầu là khu vực cấm cửa đối với các cường quốc thực dân châu Âu. Qua thời gian, học thuyết này đã trải qua nhiều thăng trầm, nhưng đến năm 2025, nó đã thực sự "thổi bùng" trở lại với một diện mạo mới.

Dưới thời chính quyền Tổng thống Donald Trump, Tài liệu Chiến lược An ninh Quốc gia Mỹ năm 2025 đã vạch ra một lộ trình rõ ràng: khôi phục sự thống trị của Mỹ và loại bỏ triệt để ảnh hưởng từ các đối thủ ngoài bán cầu, đặc biệt là Trung Quốc, Nga và Iran. Giới phân tích gọi đây là sự ra đời của "Donroe Doctrine" (Học thuyết Donroe) – một biến thể cứng rắn hơn, thực dụng hơn của nguyên bản năm 1823. Mục tiêu tối thượng là tái lập trật tự tại Mỹ Latinh, nơi mà Washington cảm thấy quyền kiểm soát của mình đang bị xói mòn nghiêm trọng bởi "sức mạnh mềm" từ Bắc Kinh.

Cuộc lấn sân âm thầm của "con rồng" phương đông

Trong khi Mỹ mải mê với các vấn đề nội bộ và các mặt trận tại Trung Đông hay Đông Âu, Trung Quốc đã thực hiện một cuộc tiến quân lặng lẽ nhưng cực kỳ hiệu quả vào Nam Mỹ. Không dùng tàu sân bay hay căn cứ quân sự, Bắc Kinh chọn con đường kinh tế để thiết lập sự hiện diện.

Theo số liệu từ Hội đồng Quan hệ Đối ngoại (CFR), tính đến năm 2024, thương mại giữa Trung Quốc và khu vực này đã vượt ngưỡng 500 tỷ USD. Tại các cường quốc khu vực như Brazil, Chile và Peru, Trung Quốc đã soán ngôi Mỹ để trở thành đối tác thương mại hàng đầu. Sáng kiến Vành đai và Con đường (BRI) đã trở thành "chiếc chìa khóa vạn năng" giúp Bắc Kinh thâu tóm các dự án hạ tầng chiến lược, từ các cảng nước sâu cho đến các mỏ khoáng sản thiết yếu.

Đỉnh điểm của tham vọng này được thể hiện trong Giấy trắng chính sách về Mỹ Latinh và Caribbean công bố cuối năm 2025. Tài liệu này không chỉ nói về kinh tế mà còn hướng tới một "cộng đồng chia sẻ tương lai", cho thấy Trung Quốc không còn coi Mỹ Latinh là một thị trường thuần túy, mà là một đối tác chiến lược lâu dài trong bức tranh địa chính trị toàn cầu.

Chiến dịch "Quyết tâm tuyệt đối": Bước ngoặt tại Venezuela

Sự căng thẳng tích tụ bấy lâu đã bùng phát thành một sự kiện gây chấn động toàn cầu vào ngày 3/1/2026. Lực lượng đặc nhiệm Mỹ đã triển khai chiến dịch mang tên "Quyết tâm Tuyệt đối" (Absolute Resolve), đột kích dinh thự riêng và bắt giữ Tổng thống Venezuela Nicolás Maduro cùng phu nhân.

Washington đã đưa ra những lý lẽ đanh thép để biện minh cho hành động này. Cáo trạng từ Bộ Tư pháp Mỹ cáo buộc ông Maduro liên quan đến "khủng bố ma túy" và các tổ chức tội phạm xuyên quốc gia. Tuy nhiên, đằng sau lớp vỏ bọc thực thi pháp luật là một toan tính chiến lược sâu sắc. Tổng thống Trump công khai tuyên bố Mỹ sẽ "quản lý tạm thời" Venezuela để đảm bảo chuyển giao quyền lực, nhưng thực chất là để cắt đứt dòng dầu giá rẻ đang chảy về Trung Quốc – quốc gia đã đổ hơn 50 tỷ USD vào Caracas dưới dạng thỏa thuận dầu mỏ đổi nợ.

Hành động này của chính phủ Mỹ đã gửi đi một thông điệp không thể nhầm lẫn: Mỹ sẵn sàng sử dụng vũ lực để bảo vệ lợi ích cốt lõi tại "sân nhà". Đối với Bắc Kinh, đây là một cái tát trực diện vào các khoản đầu tư và uy tín quốc tế của họ. Phản ứng từ Bộ Ngoại giao Trung Quốc rất gay gắt, coi đây là hành vi vi phạm chủ quyền nghiêm trọng, đồng thời đặt các định chế tài chính của họ vào tình trạng báo động đỏ về rủi ro đầu tư.

Chiến lược "mặt trận phân tán" của Bắc Kinh

Mặc dù lên án mạnh mẽ vụ bắt giữ tại Venezuela, nhưng Trung Quốc cho thấy họ là một kỳ thủ kiên nhẫn. Thay vì một cuộc đối đầu quân sự trực diện ở khoảng cách hàng vạn dặm – nơi Mỹ nắm giữ ưu thế tuyệt đối – Trung Quốc đang chuyển hướng sang một chiến lược dài hơi và tinh vi hơn.

Bắc Kinh coi Tây Bán Cầu là một "mặt trận phân tán". Trong tầm nhìn chiến lược dài hạn, việc kiểm soát các tài sản chiến lược như lưới điện, cảng biển và đặc biệt là nguồn lithium tại "tam giác trắng" (Chile, Argentina, Bolivia) sẽ mang lại cho Trung Quốc đòn bẩy khổng lồ. Nếu một cuộc xung đột nổ ra tại Eo biển Đài Loan hoặc Biển Đông, sự hiện diện của Trung Quốc tại Mỹ Latinh sẽ buộc Mỹ phải phân tán nguồn lực để bảo vệ "hậu phương", từ đó giảm bớt áp lực quân sự lên Trung Quốc tại khu vực Thái Bình Dương.

Đây là chiến thuật "thắng mà không cần chiến tranh", sử dụng sự phụ thuộc kinh tế để tạo ra sự ràng buộc chính trị. Trong tương lai, nếu Mỹ tiếp tục sa lầy vào các cuộc can thiệp trực tiếp, Trung Quốc có thể sẽ âm thầm dịch chuyển dòng vốn sang các quốc gia Nam Mỹ khác, củng cố vị thế là một "nhà cung cấp giải pháp thay thế" cho các quốc gia đang muốn thoát khỏi sự ảnh hưởng truyền thống của Washington.

Hai điểm nóng Venezuela và Đài Loan

Sự kiện Mỹ bắt giữ lãnh đạo Venezuela thường được giới quan sát so sánh với tình hình tại Eo biển Đài Loan, dù bản chất pháp lý và địa chính trị có nhiều khác biệt. Cả hai cường quốc đều viện dẫn "lợi ích cốt lõi" để biện minh cho hành động của mình. Mỹ gọi việc can thiệp vào Venezuela là bảo vệ an ninh bán cầu, trong khi Trung Quốc coi Đài Loan là vấn đề thống nhất lãnh thổ không thể tranh cãi.

Tuy nhiên, có ba sự khác biệt căn bản:

Vị thế pháp lý: Venezuela là một quốc gia độc lập có ghế tại Liên Hợp Quốc, khiến hành động của Mỹ dễ bị coi là vi phạm luật pháp quốc tế. Ngược lại, với chính sách "Một Trung Quốc", Bắc Kinh có cơ sở pháp lý nội bộ mạnh hơn khi tuyên bố về Đài Loan.

Cán cân quân sự: Tại Tây Bán Cầu, Mỹ không có đối thủ. Nhưng tại Đài Loan, bất kỳ hành động quân sự nào của Trung Quốc cũng đối mặt với nguy cơ can thiệp từ Mỹ và các đồng minh, dẫn đến một cuộc chiến tranh toàn cầu tiềm tàng.

Động cơ chiến lược: Mỹ ưu tiên kiểm soát tài nguyên và đẩy lùi đối thủ, trong khi Trung Quốc đặt vấn đề Đài Loan vào trọng tâm là danh dự và sự thống nhất dân tộc.

Tương lai của eo biển và những cuộc "chiến tranh xám"

Hiện tại, các hoạt động bao vây quân sự thường xuyên của Trung Quốc quanh Đài Loan trong năm 2025 và đầu năm 2026 cho thấy một xu hướng mới: "chiến tranh xám". Thay vì một cuộc tổng tấn công đổ bộ đầy rủi ro, Bắc Kinh đang sử dụng áp lực liên tục từ không trung và mặt biển để làm xói mòn ý chí kháng cự của Đài Bắc và thử thách sự kiên nhẫn của Washington.

Các cuộc diễn tập phong tỏa mô phỏng không chỉ là đòn đe dọa mà còn là cách để Trung Quốc hoàn thiện năng lực tác chiến thực tế. Tuy nhiên, chừng nào Mỹ còn đủ khả năng tập trung nguồn lực tại châu Á, Bắc Kinh sẽ vẫn ưu tiên phương án "thống nhất hòa bình" thông qua sức ép kinh tế và ngoại giao. Sự phân tâm của Mỹ tại Tây Bán Cầu thông qua Học thuyết Monroe chính là biến số quan trọng nhất mà Trung Quốc đang chờ đợi.

Sự kiện tại Venezuela vào tháng 1/2026 đã đặt dấu chấm hết cho thời kỳ bình lặng tại Mỹ Latinh. Tây Bán Cầu giờ đây không còn là khu vực nằm ngoài vòng xoáy của các cuộc tranh chấp cường quốc. Khi Mỹ quyết tâm dựng lại bức tường của Học thuyết Monroe bằng sức mạnh thép, và Trung Quốc tiếp tục lấn sâu bằng những sợi dây kim tiền, các quốc gia trong khu vực sẽ phải đối mặt với những lựa chọn sinh tồn nghiệt ngã.

Kỷ nguyên "sân sau" đơn phương của bất kỳ cường quốc nào đang dần khép lại, nhường chỗ cho một thời kỳ cạnh tranh đa cực gay gắt, nơi mà mỗi bước đi trên bàn cờ địa chính trị đều có thể dẫn đến những hệ lụy không thể đảo ngược cho trật tự thế giới.
Đồng hành cùng chúng tôi tại SBS Vietnamese Facebook & SBS Vietnamese Instagram, và cập nhật tin tức ở sbs.com.au/vietnamese
Nghe SBS Tiếng Việt trên ứng dụng miễn phí SBS Audio, tải về từ App Store hay Google Play

Phần "Transcript" do AI tạo ra. Đọc thêm về việc SBS sử dụng AI: https://www.sbs.com.au/aboutus/sbs-guiding-principles-for-use-of-ai/

[Xuân Ngọc]

[nhạc intro] Tạp chí Á Châu ngày nay cùng Xuân Ngọc và Nguyễn Tuân xin kính chào quý thính giả của SBS. Và như thường lệ, đến hẹn lại lên, tối Chủ nhật hàng tuần chúng ta gặp lại nhau. Và phải nói rằng bảy ngày vừa qua, nó đánh dấu những sự thay đổi rất lớn của thế giới, từ cái sự kiện một hành động quân sự rất là cụ thể đối với Venezuela từ quyết định của Tòa Bạch Ốc đã cho chúng ta thấy những bước chuyển mới trong năm 2026 trong vấn đề địa chính trị, trong những vấn đề quan hệ ngoại giao và quốc tế. Và đó cũng là chủ đề của chúng tôi khi nhắc tới Tây Bán Cầu và Mỹ thổi bung trở lại học thuyết Monroe. Và như thường lệ, chúng tôi chào đón sự trở lại của bình luận gia Nguyễn Tuân ạ!

[Nguyễn Tuân]

À, xin chào Xuân Ngọc và xin chào quý thính giả!

[Xuân Ngọc]

Như vậy là bình luận gia Nguyễn Tuân vừa nghe Xuân Ngọc nhắc tới Tây Bán Cầu, nhắc tới một học thuyết thể hiện cho sức mạnh của Hoa Kỳ từ cách đây cả hàng trăm năm cơ và bây giờ dường như nó trỗi dậy dưới thời của ông Donald Trump. Không phải chỉ có Hoa Kỳ để ý tới miếng bánh ở Tây Bán Cầu, mà hiện nay bản thân Trung Quốc họ cũng đã có những bước đi có thể là ẩn ý hơn, có thể là sâu sắc hơn, nhẹ nhàng hơn so với cách tiếp cận của Mỹ. Nhưng mà rõ ràng Tây Bán Cầu đang là một khu vực mà chúng ta cần phải quan tâm. Một vấn đề địa chính trị rất đáng chú ý, đặc biệt là khi mà chúng ta nhìn vào diễn biến gần đây tại Venezuela, ông Maduro đã bị bắt rồi. Vậy thì đầu tiên có lẽ là xin nhờ bình luận gia Nguyễn Tuân. Anh cho biết một bối cảnh và lý do Mỹ tái khẳng định học thuyết Monroe một cách mạnh mẽ như vậy trong thời đại hiện nay ạ?

[Nguyễn Tuân]

Đây là một chủ đề nó phản ánh rất là rõ nét cái sự cạnh tranh chiến lược giữa hai cường quốc lớn, giữa Mỹ và Trung Quốc trong bối cảnh thế giới đang thay đổi nhanh chóng như ngày nay. Thì để hiểu rõ cái tình hình hiện tại đó, thì mình cần phải quay lại cái gốc rễ của học thuyết Monroe này. Thì năm 1823 đó, Tổng thống James Monroe đã tuyên bố rằng cái khu vực Tây Bán Cầu, tức là toàn bộ của khu Bắc và Nam Mỹ là khu vực ảnh hưởng của Hoa Kỳ, và bất kỳ sự can thiệp nào từ các cường quốc châu Âu đều sẽ bị coi là hành động thù địch. Thì ban đầu, cái học thuyết này thì nhằm bảo vệ các quốc gia mới độc lập ở Mỹ Latinh khỏi sự quay lại của chủ nghĩa thực dân châu Âu. Tuy nhiên, qua thời gian, nó đã được các đời chính quyền Mỹ sử dụng linh hoạt hơn để biện minh cho nhiều hình thức can thiệp vào khu vực này.

[Nguyễn Tuân]

Thì đến đầu năm 2026, thì dưới thời Tổng thống Donald Trump, thì Mỹ đã không chỉ khôi phục cái học thuyết này mà còn mở rộng học thuyết này theo hướng mới, mà cái giới phân tích nó gọi là Donro. Học thuyết Donro đó là sự kết hợp tên giữa Donald Trump và... và Monroe được gọi là Donro. Thì tài liệu Chiến lược An ninh Quốc gia Mỹ công bố vào năm 2025 đã đặt ra một mục tiêu rất rõ ràng là khôi phục sự thống trị của Mỹ ở Tây Bán Cầu và loại bỏ ảnh hưởng của các đối thủ ngoài bán cầu, đặc biệt là Trung Quốc, Nga và Iran. Thì cái điều này nó thúc đẩy-- cái điều thúc đẩy cái chính sách này á, chính là sự lo ngại càng tăng về mức độ ảnh hưởng kinh tế và chiến lược của Trung Quốc tại khu vực Mỹ Latinh, chủ yếu là thông qua cái Sáng kiến Vành đai và Con đường nè. Theo báo cáo của Hội đồng

[Nguyễn Tuân]

Quan hệ Đối ngoại tổ chức CFR năm 2025, thì Trung Quốc đã trở thành đối tác thương mại hàng đầu ở Nam Mỹ với thương mại đạt hơn khoảng năm trăm tỷ đô năm 2024. Thì cái, cái thương mại này thì nó vượt qua Mỹ ở nhiều quốc gia như Brazil, Chile và Peru nữa. Thì chủ yếu các khoản đầu tư này thì đầu tư vào các cơ sở hạ tầng, năng lượng và khoáng sản chiến lược. Có một điều đặc biệt là cái sự mở rộng ảnh hưởng của Trung Quốc ở khu vực Mỹ Latinh này thì nó lại diễn ra rất là âm thầm, chủ yếu thông qua các thỏa thuận kinh tế nè, vay nợ và hợp tác phát triển chứ không phải là thông qua cái sự hiện diện quân sự trực tiếp. Cái công bố mà giấy trắng về chính sách về Mỹ Latinh ở khu Caribbean mà chính phủ Bắc Kinh công bố vào tháng mười hai năm 2025, thì họ trong đó họ khẳng định rõ là mục tiêu xây dựng cộng đồng chia sẻ tương lai với khu vực này. Thì chính vì cái... cái giấy trắng chính sách này về Mỹ Latinh thì cho nó, nó làm cho Mỹ thấy đây là có mối đe dọa dài hạn đối với lợi ích an ninh quốc gia. Đó, thành ra là làm cho Tổng thống Trump kích hoạt lại học thuyết Monroe này để lấy lại vị trí thống trị trong sân sau của mình.

[Xuân Ngọc]

Vâng, từ một bối cảnh chung mà như anh vừa mới trình bày đó, chuyển sang một sự kiện gây chấn động mới nhất là vụ mà Mỹ bắt giữ Tổng thống Venezuela Nicolás Maduro. Và cái điều này thì nó xảy ra rất là chớp nhoáng. Người ta tính ra khoảng hơn hai tiếng đồng hồ thôi. Tất nhiên là cả một quá trình chuẩn bị nó rất là lâu dài và công phu, khá là giống với những gì đã diễn ra ở cái thời tiêu diệt trùm khủng bố bin Laden. Anh có thể trình bày chi tiết cái diễn biến vụ việc này và lý do cụ thể Mỹ thực hiện và phân tích cái phản ứng cũng như các lựa chọn chiến lược mà bản thân Trung Quốc họ có thể theo đuổi trong cái tình hình hiện tại để mà đáp lại những diễn biến hiện tại và tương lai không ạ?

[Nguyễn Tuân]

Thì phải nói là [cười] cái vụ bắt giữ Tổng thống Nicolás Maduro vào ngày ba tháng Một thật sự là một bước ngoặt lớn. Nó đánh dấu lần, lần can thiệp quân sự trực tiếp và quy mô nhất của Mỹ tại khu vực Mỹ Latinh trong nhiều thập kỷ vừa rồi. Thì phải nói là cái chiến dịch này gọi là chiến dịch quyết tâm tuyệt đối. Nó, nó, nó được thực thi bởi các lực lượng đặc nhiệm Mỹ thì họ đã làm cái chiến dịch này rất là thành công và phải nói là chớp nhoáng nữa. Tất cả ai cũng bất ngờ là họ đột kích và bắt giữ vợ chồng Tổng thống Maduro ngay tại cái dinh thự riêng của tổng thống, và sau đó là họ còn đưa thẳng về trực tiếp về thành phố New York để xét xử nữa. Thì phía Mỹ nó biện minh cho cái hành động này là gọi là thực thi pháp luật nhằm chống lại cái khủng bố ma túy. Thì thực sự mà nói thì Tổng thống Venezuela Nicolás Maduro đã bị cáo buộc là liên quan đến buôn bán ma túy quy mô lớn và có liên hệ tới các tổ chức khủng bố nữa từ hồi thời nhiệm kỳ đầu tiên của Tổng thống Donald Trump了.... Đó, thì Tổng thống Donald Trump công khai sau, sau cái vụ bắt bớ này, ông công khai tuyên bố Mỹ sẽ quản lý tạm thời Venezuela để đảm bảo cái quá trình chuyển giao quyền lực diễn ra an toàn, đồng thời là khôi phục lại lợi ích dầu mỏ của Mỹ và cắt đứt cái dòng dầu giá rẻ chảy sang về phía Trung Quốc.

[Nguyễn Tuân]

Trung Quốc thì là, là cái quốc gia mà đã cho Venezuela vay hơn năm mươi tỷ đô thông qua các thỏa thuận dầu, dầu mỏ để mà đổi cho vấn đề vay nợ đó. Thì về phía Trung Quốc thì phản ứng của chính quyền Bắc Kinh rất là mạnh mẽ và, và, và rõ ràng. Họ lên án đây là hành vi vi phạm nghiêm trọng chủ quyền quốc gia và luật pháp quốc tế và đồng thời họ yêu cầu thả ngay vợ chồng Tổng thống Maduro. Thì sở dĩ mà họ như vậy là tại vì họ quan tâm đến các khoản đầu tư khổng lồ mà đó giờ họ đã đầu tư vào Venezuela. Trong ngắn hạn thì Bắc Kinh sẽ tập trung vào các biện pháp ngoại giao và đồng thời họ cũng yêu cầu các ngân hàng lớn của họ đánh giá lại cái rủi ro tài chính mà ảnh hưởng của, của chiến dịch của Mỹ này. Nhưng mà về dài hạn thì Trung Quốc sẽ có nhiều khả năng đó. Họ sẽ chuyển hướng dòng vốn sang các quốc gia khác ở Nam Mỹ, chẳng hạn như Brazil, Chile hoặc là Argentina, những nơi họ đã là đối tác thương mại hàng đầu và có tiềm năng lớn về khoáng sản chiến lược, chẳng hạn như pin lithium chẳng hạn. Nhưng mà nói về chung và tổng thể về chiến lược của Bắc Kinh thì họ sẽ vẫn duy trì và mở rộng ảnh hưởng thông qua kinh tế và ngoại giao, và họ cũng cố gắng tránh đối đầu quân sự trực tiếp. Tại vì lý do khoảng cách địa lý và hạn chế về khả năng triển khai quân sự ở xa đất nước của họ.

[Xuân Ngọc]

Quý thính giả đang theo dõi Tạp chí Á Châu ngày nay cùng với Xuân Ngọc và Nguyễn Tuân. [nhạc перебивка] Bây giờ mình chuyển góc nhìn một chút, tức là từ tình hình của Venezuela đi. Rõ ràng là nó có một cái tầm nhìn dài hạn nào đấy của Bắc Kinh với toàn bộ khu vực Tây bán cầu cơ chứ không phải chỉ đơn giản là một mình Venezuela đâu. Và họ âm thầm thực hiện điều đó. Và chúng ta cũng thấy điều đó rất là rõ ở khu vực Châu Phi, và đặc biệt trong cái bối cảnh mà có thể xảy ra đối đầu với phương Tây nhiều hơn nữa thì cái chiến lược này rõ ràng là nó cũng có lý chứ không phải là không đâu. Vậy thì họ dự định sử dụng cái khu vực này như thế nào trong một cái chiến lược gọi là tổng thể và chiến lược dài hạn hơn của Trung Quốc? Bởi vì người Trung Quốc không bao giờ người ta tính năm năm, mười năm mà có thể nó phải là năm mươi năm là ít, thậm chí là trăm năm anh ạ.

[Nguyễn Tuân]

Ừ, đúng rồi, đúng rồi. Thì thì phải nói là cái tầm nhìn chiến lược của, của Trung Quốc đối với khu vực Tây bán cầu đó thì nó được thể hiện rất rõ trong cái... cái công bố giấy trắng chính sách về khu vực Mỹ Latinh và Caribbean vào năm 2015. Thì cái chính sách này nó tập trung vào năm trụ cột hợp tác chính là gọi là đoàn kết, phát triển, văn minh, hòa bình và kết nối nhân dân. Thì mục tiêu cốt lõi của chính sách này là nó xây dựng một cộng đồng chia sẻ tương lai thông qua cái, cái Sáng kiến Vành đai và Con đường đó. Họ sẽ tập trung đầu tư vào cơ sở hạ tầng, khai thác khoáng sản và mở rộng hợp tác an ninh. Thì tại sao như vậy? Thì trong cái trường hợp mà nó xảy ra xung đột với phương Tây thì Bắc Kinh coi cái khu vực Tây bán cầu này đó, nó như là một cái mặt trận phân tán nhằm làm suy yếu cái sự tập trung của Mỹ đó.

[Nguyễn Tuân]

Thì bằng cách là họ kiểm soát các tài sản chiến lược từ cảng biển, lưới điện đến nguồn pin lithium ở Chile và Argentina đó, thì Trung Quốc họ có thể tạo ra một cái ảnh hưởng quan trọng trong cái chuỗi cung ứng toàn cầu, đặc biệt là trong các ngành công nghệ xanh và quốc phòng. Còn nói gần hơn là về nếu mà xảy ra xung đột lớn ở khu châu... khu vực châu Á - Thái Bình Dương, chẳng hạn như là liên quan đến vấn đề Đài Loan chẳng hạn, thì Mỹ sẽ bị buộc phải phân bổ cái nguồn lực sang Tây bán cầu để bảo vệ lợi ích gần hơn đối với đất nước Mỹ. Từ đó nó sẽ giảm cái áp lực lên Trung Quốc ở cái khu vực châu Á. Thì đây có thể nói là một cái chiến lược mang tính phòng thủ nhiều hơn là tấn công của Trung Quốc. Họ tập trung vào việc cái việc gọi là thắng mà không cần có chiến tranh. Thì thông qua cái sức mạnh kinh tế và ngoại giao này, thay vì đối đầu quân sự trực tiếp, cái điều mà Trung Quốc hiện tại vẫn còn hạn chế về khả năng quân sự ở khoảng cách xa.

[Xuân Ngọc]

Bây giờ thì chúng ta sẽ đến với một cái mục tiêu khác, mà có lẽ là bản thân tôi đoán rằng là bình luận gia Nguyễn Tuân cũng có trong đầu một cái suy nghĩ nào đấy và cái so sánh nào đấy rồi. Khi nhắc đến Venezuela sau cái chiến dịch của Mỹ thì người ta nhắc ngay đến Đài Loan với những gì có thể xảy ra từ phía Trung Quốc. Vậy thì anh so sánh hai cái tình huống này nó như thế nào? Giống và khác nhau ra sao và những điểm gì cần lưu ý ạ?

[Nguyễn Tuân]

Thì đúng rồi, thì thực sự mà nói thì sau khi có vụ bắt, bắt tổng thống Venezuela xảy ra thì rất nhiều chuyên gia và báo đài trên khắp thế giới họ sẽ liên tưởng ngay đến trường hợp của Đài Loan và Trung Quốc. Đó, thì thì đấy là một cái so sánh rất là đáng chú ý, vì cả hai trường hợp này là Mỹ tấn công Venezuela và khả năng Trung Quốc tấn công Đài Loan. Nó đều thể hiện một cái điểm chung, đó là một cường quốc khẳng định ảnh hưởng địa chí, địa... ảnh hưởng địa chính trị tại các khu vực được coi là sân sau của mình. Thì cái điểm tương đồng, tương đồng rõ nhất là cả Mỹ và Trung Quốc đều sử dụng cái lý lẽ gọi là bảo vệ lợi ích cốt lõi để biện minh cho hành động của mình. Thì rõ ràng thì Mỹ vừa rồi họ nói là họ gọi chiến dịch ở Venezuela là thực thi pháp luật nhằm chống lại mối đe dọa khủng bố, ma túy và bảo vệ Tây bán cầu khỏi ảnh hưởng của các cường quốc ngoài khu vực.

[Nguyễn Tuân]

Thì tương tự, Trung Quốc nếu mà họ tấn công Đài Loan thì họ coi Đài Loan là cái vấn đề nội bộ theo nguyên tắc một Trung Quốc, và bất kỳ hành động nào cũng được xem là gọi là thống nhất lãnh thổ quốc gia. Đó, đó là điểm tương đồng. Nhưng mà cái sự tuy nhiên, cái việc Mỹ tấn công và bắt giữ lãnh đạo Venezuela với việc Trung Quốc khả năng tấn công Đài Loan nó lại rất khác nhau về mặt cơ bản. Thì trước hết là Venezuela là một quốc gia độc lập, được cộng đồng quốc tế công nhận đầy đủ. Cho nên cái hành động tấn công vừa rồi của chính phủ Mỹ bị phần lớn thế giới lên án là vi phạm chủ quyền nghiêm trọng.... thì ngược lại đó, cái vấn đề Đài Loan thì Đài Loan không được coi, được đa số quốc gia công nhận là một quốc gia độc lập, thì hầu hết, hầu hết các nước trên thế giới vẫn tuân thủ một cái chính sách gọi là một Trung Quốc. Thành ra nếu mà Bắc Kinh mà tấn công Đài Loan thì họ có cơ sở pháp lý nội bộ mạnh hơn và ít bị coi là xâm lược quốc tế.

[Nguyễn Tuân]

Cái điểm khác thứ hai là Mỹ có thể có cái ưu thế quân sự áp đảo hoàn toàn tại khu vực Tây bán cầu, trong khi bất kỳ hành động quân sự nào của Trung Quốc đối với Đài Loan, nó đều phải đối mặt với khả năng can thiệp trực tiếp từ Mỹ và các đồng minh và dẫn đến nguy cơ chiến tranh kéo dài và tổn thất lớn cho, cho Trung Quốc. Và cái điểm khác cuối cùng nữa là cũng là cái động cơ của hai trường hợp này cũng khác biệt khá rõ rệt. Thì Mỹ là tập trung vào kiểm soát tài nguyên chiến lược và loại bỏ ảnh hưởng của đối thủ, trong khi Trung Quốc đặt vấn đề Đài Loan vào trọng tâm gọi là thống nhất dân tộc và danh dự quốc gia.

[Xuân Ngọc]

[nhạc mở đầu tin tức] Quý thính giả đang theo dõi Tạp chí Á Châu ngày nay cùng với Xuân Ngọc và Nguyễn Tuân. Đó là những cái gì mà chúng ta có thể nhìn thấy trên bàn cờ chính trị, những cái dự đoán nhất định. Thế nhưng mà tình hình hiện tại là rõ ràng anh cũng đều thấy rồi, đấy là Trung Quốc họ đang duy trì các hoạt động bao vây quân sự một cách thường xuyên và rất là căng xung quanh khu vực của Đài Loan. Vậy thì anh đánh giá đây chủ yếu là một cái đòn đe dọa hay đòn gió, hay là một dấu hiệu chuẩn bị cho hành động chiếm đóng thực sự? Và cái kế hoạch tương lai của Bắc Kinh thì liệu chúng ta thử đoán xem nó sẽ diễn tiến như thế nào ạ?

[Nguyễn Tuân]

Thì phải nói cái áp lực của Trung Quốc đối với Đài Loan này khá lớn, thì nó thể hiện qua các cuộc tập trận quy mô lớn và hoạt động bao vây quân sự của Trung Quốc quanh Đài Loan, đặc biệt là các đợt phong tỏa, mô phỏng tấn công vào cuối năm 2015 và đầu năm 2016 đó. Nhưng mà cái, cái hành động này và tập trận này nó chủ yếu mang tính chất răn đe và gây áp lực, chứ chưa phải là dấu hiệu chuẩn bị cho một cuộc chiếm đóng thực sự trong ngắn hạn. Thì mục tiêu của Trung Quốc là... chính là tạo

[Nguyễn Tuân]

sức ép về kinh tế, ngoài về ngoại giao và tâm lý lên chính quyền Đài Bắc. Đồng thời, họ cũng muốn gửi thông điệp mạnh mẽ đến các bên can thiệp bên ngoài, đặc biệt là Mỹ. Là cái này là sân sau của tôi, không, không được can thiệp. Một trong những lý do mà Bắc Kinh chưa sẵn sàng cho một cuộc tấn công toàn diện đối với Đài Loan là do đó là nếu mà họ làm việc này tấn công thì cái khả năng tổn thất quân sự rất là lớn cho một chiến dịch đổ bộ qua eo biển, đồng thời là có nguy cơ Mỹ và đồng minh họ có thể trừng phạt kinh tế và có thể tham gia vào cuộc chiến để mà bảo vệ Đài Loan nữa.

[Nguyễn Tuân]

Thành ra, vì vậy, Trung Quốc họ vẫn ưu tiên cái chiến lược thống, cái gọi là chiến lược gọi là thống nhất hòa bình, kết hợp với cái gọi là chiến tranh xám, tức là duy trì áp lực liên tục qua các cuộc tập trận thường xuyên, rồi kiểm soát không phận và hàng hải nè, và làm mòn dần cái ý chí của Đài Loan. Đó, thì trong tương lai, nếu Mỹ bị phân tâm bởi các vấn đề ở khu vực Tây bán cầu hoặc các mặt trận khác thì Trung Quốc có thể tăng cường mức độ áp lực. Nhưng nói chung thì khả năng cao là phía Trung Quốc vẫn tránh cái chiến tranh toàn diện vì thực sự rủi ro quá lớn so với cái lợi ích mà họ có thể đạt được.

[Xuân Ngọc]

Và phải nói là cái câu chuyện này nó còn rất nóng hiện tại và trong tương lai chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật và bình luận cùng với quý vị liên quan đến chủ đề này cùng với bình luận gia Nguyễn Tuân. Một lần nữa rất cảm ơn anh dành thời gian quý báu tham gia với chương trình hôm nay ạ!

[Nguyễn Tuân]

Cảm ơn Xuân Ngọc. Thì nói gì thì nói, thì dù diễn biến như thế nào thì rõ ràng một điều mình có thể nói là sau cái sự kiện này thì cái gọi là cái kỷ nguyên sân sau của đơn phương, của bất kỳ cường quốc nào bây giờ nó cũng đang dần khép lại. Thì cái khu vực Tây bán cầu nó cũng giống như các khu vực khác trên thế giới, đó đang bước vào một thời kỳ cạnh tranh gọi là đa cực gay gắt hơn, nơi mà cái chủ quyền và lợi ích kinh tế và an ninh chiến lược nó sẽ tiếp tục đan xen một cách phức tạp hơn. Cũng xin chào Xuân Ngọc và quý thính giả và xin hẹn gặp lại trong chương trình tuần sau.

END OF TRANSCRIPT

Share
Follow SBS Vietnamese

Download our apps
SBS Audio
SBS On Demand

Listen to our podcasts
Independent news and stories connecting you to life in Australia and Vietnamese-speaking Australians.
Ease into the English language and Australian culture. We make learning English convenient, fun and practical.
Get the latest with our exclusive in-language podcasts on your favourite podcast apps.

Watch on SBS
SBS World News

SBS World News

Take a global view with Australia's most comprehensive world news service