Vụ cháy bùng phát vào khoảng 14 giờ 50 phút ngày 26 tháng 11 năm 2025, bắt đầu tại tòa nhà số 6 thuộc khu Hoành Phúc Uyển – một khu nhà ở trợ cấp được xây dựng từ thập niên 1980. Nguyên nhân ban đầu được xác định là do tia lửa từ khâu hàn xì trong quá trình cải tạo mặt tiền đã bén vào giàn giáo tre và lớp lưới nhựa bao che bên ngoài.
Chỉ trong vòng chưa đầy 30 phút, ngọn lửa đã lan nhanh với tốc độ chóng mặt, nuốt chửng 6 tòa nhà lân cận, khiến tổng cộng 7 trên 8 khối nhà bị thiêu rụi hoàn toàn. Theo nguồn tin từ Cục Cứu Hỏa Hồng Kông, một chi tiết kinh hoàng là hệ thống báo cháy tự động của cả 8 tòa nhà đều được ghi nhận là không hoạt động hoặc không phát tín hiệu. Đến sáng ngày 29 tháng 11, con số tử vong chính thức là 128 người, 79 người bị thương, và hơn 200 người vẫn đang nằm trong danh sách mất tích.
Giàn giáo tre: "đường dẫn lửa" tử thần
Giàn giáo tre là một hình ảnh quen thuộc trên khắp các công trình xây dựng ở Hồng Kông, một biểu tượng văn hóa được UNESCO công nhận. Tuy nhiên, trong thảm họa này, giàn giáo tre đã trở thành "đường dẫn lửa" chết người.
Toàn bộ giàn giáo tại khu Hoành Phúc Uyển được dựng bằng tre truyền thống, bọc lưới nhựa màu xanh và tấm xốp polystyrene. Tất cả đều là vật liệu hầu như không có tính chống cháy. Khi ngọn lửa bùng lên, các thanh tre thẳng đứng đã tạo ra hiệu ứng ống khói cực mạnh, đẩy lửa và nhiệt độ bốc lên hàng chục mét chỉ trong vài phút. Lưới nhựa cháy chảy thành những giọt nhựa nóng chảy, rơi xuống các tầng dưới và tiếp tục gây cháy lan.
Các chuyên gia kiến trúc nhận định rằng chỉ cần gió cấp 4-5 là đủ để lửa "nhảy" từ khối nhà này sang khối nhà kia, bởi khoảng cách giữa các khối chỉ khoảng 20 mét. Đây chính là lý do khiến 7 khối nhà bị thiêu rụi gần như cùng một lúc, một điều chưa từng có tiền lệ.
Bốn lý do khiến giàn giáo tre tồn tại dai dẳng
Giàn giáo tre đã tồn tại hàng nghìn năm, nhưng tại sao đến năm 2025 nó lại gây ra hậu quả kinh hoàng đến vậy? Câu trả lời là: bản thân giàn giáo tre không thay đổi, nhưng thành phố đã thay đổi quá nhiều đến mức nó trở thành mối nguy chết người. Sự phổ biến của nó bắt nguồn từ bốn nguyên nhân cốt lõi:
Giá thành rẻ và cạnh tranh: Chi phí dựng một mét vuông giàn giáo tre chỉ bằng $1/4$ đến $1/6$ so với giàn giáo thép hệ thống châu Âu.
Phù hợp với địa hình chật hẹp: Đường phố Hồng Kông quá nhỏ hẹp (chưa tới 5-6 mét) khiến xe cẩu lớn không thể hoạt động. Tre nhẹ, dễ dàng vận chuyển và lắp đặt thủ công.
Tốc độ thi công vượt trội: Một đội thợ lành nghề có thể dựng xong mặt tiền một khối 30 tầng chỉ trong 4-5 ngày mà không cần bản vẽ chi tiết hay bu-lông, chỉ dùng dây nylon.
Yếu tố văn hóa và xã hội: Đây là một nghề thủ công truyền thống với khoảng 2.500 thợ chuyên nghiệp. Công đoàn mạnh và chính quyền các đời trước đã né tránh việc "đụng" vào nghề này vì sợ thất nghiệp hàng loạt và mất đi bản sắc văn hóa.
Tóm lại, giàn giáo tre sống sót không phải vì an toàn, mà vì nó rẻ, nhẹ, nhanh và gắn bó sâu sắc với đời sống kinh tế – xã hội. Nhưng khi thành phố mọc lên hàng nghìn khối nhà 30-40 tầng, mật độ dân cư tăng gấp 3-4 lần, và việc thi công diễn ra khi dân vẫn ở bên trong, sự "tiện lợi" của nó đã biến thành "tử thần".
Lỗ hổng chết người trong luật an toàn cháy nổ
Ngoài giàn giáo tre, vụ cháy đã phơi bày hàng loạt lỗ hổng nghiêm trọng trong tiêu chuẩn xây dựng và quản lý an toàn cháy của Hồng Kông:
Thiếu hệ thống phun nước tự động: Khu Hoành Phúc Uyển được xây dựng trước năm 1987, nên không bắt buộc phải lắp hệ thống phun nước tự động toàn bộ (sprinkler). Báo cáo kiểm toán năm 2023 cho thấy chỉ khoảng 70% các tòa nhà cũ tại Hồng Kông có hệ thống này hoạt động tốt.
Luật pháp lỏng lẻo: Luật An toàn Cháy cho các tòa nhà cũ chỉ yêu cầu chủ sở hữu "nâng cấp dần" khi có lệnh, nhưng việc này mang tính tự nguyện và kéo dài hàng chục năm do thiếu kinh phí và sự ép buộc pháp lý.
Gian lận vật liệu chống cháy: Việc kiểm tra vật liệu chống cháy gần như dựa vào tự khai của nhà thầu. Tại Hoành Phúc Uyển, nhà thầu đã khai man rằng tấm xốp polystyrene dễ cháy là "vật liệu chống cháy loại B1". Bộ trưởng An ninh Hồng Kông gọi đây là hành vi gian lận trắng trợn, cho thấy sự thiếu giám sát nghiêm ngặt từ cơ quan chức năng.
Áp lực đô thị và “bi kịch nhân văn”
Một yếu tố khác góp phần vào thảm họa là điều kiện sống chen chúc, đặc biệt là tình trạng căn hộ chia nhỏ (subdivided units) và số lượng lớn người già sống một mình.
Theo thống kê, gần 40% cư dân Hoành Phúc Uyển trên 65 tuổi, nhiều cụ sống một mình và đi lại khó khăn. Các căn hộ trung bình chỉ 40m² nhưng chứa 4-5 người, với hành lang chất đầy đồ đạc, xe đạp điện, và bình gas mini. Khi cháy xảy ra, hành lang nhanh chóng biến thành ống khói độc và cầu thang bị giàn giáo đổ sập chắn lối. Nhiều nạn nhân được tìm thấy ngay trong phòng ngủ vì không thể di chuyển.
Hiện tại, hơn 220.000 người Hồng Kông đang sống trong các căn hộ chia nhỏ chỉ 5-7m² mỗi người, không có lối thoát hiểm thứ hai, không thông gió. Báo cáo từ Oxfam Hồng Kông năm 2024 chỉ ra rằng những khu này chiếm tới 60% số ca tử vong do cháy trong 5 năm qua.
'Cơn ác mộng thẳng đứng' của lính cứu hỏa
Dù lực lượng cứu hỏa Hồng Kông phản ứng nhanh, chỉ 6-8 phút có mặt, họ đã phải đối mặt với một "cơn ác mộng dọc đứng" do kiến trúc cao tầng siêu mật độ:
Thiết bị hạn chế chiều cao: Xe thang chỉ với tới tầng 16-20, trong khi các tòa nhà ở Hoành Phúc Uyển cao 32 tầng. Áp lực bơm nước từ xe chữa cháy chỉ đẩy được lên khoảng tầng 30 nếu không có hệ thống tăng áp trong tòa nhà, mà các tòa cũ hầu như không có.
Lối vào bị phong tỏa: Khi giàn giáo tre đổ sập, hàng trăm tấn tre và sắt đã chắn hết đường vào cổng chính, buộc xe cứu hỏa phải đi vòng rất xa.
Nhiệt độ cực cao: Nhiệt độ bên ngoài mặt tiền lên tới hơn 500 độ C khiến lính cứu hỏa không thể tiếp cận từ bên ngoài.
Các chuyên gia quốc tế nhận định đây là kiểu cháy "không thể tiếp cận từ bên ngoài" điển hình của các thành phố siêu mật độ. Việc Hồng Kông chỉ có 2 xe thang cao 68 mét (lên được tầng 22-23), trong khi các đối thủ như Seoul (90 mét) và Singapore (101 mét) đã đầu tư tốt hơn, cho thấy sự chậm trễ trong việc nâng cấp thiết bị.
Thay đổi là mệnh lệnh sống còn
Vụ cháy Hoành Phúc Uyển không chỉ là một thảm họa, mà là hồi chuông cảnh tỉnh cuối cùng cho một thành phố đã quá tải. Nỗi đau quá lớn đã tạo ra một áp lực xã hội chưa từng có. Chỉ trong 48 giờ sau vụ việc, hơn 300.000 chữ ký đã được gửi tới văn phòng Trưởng đặc khu, và một cuộc khảo sát cho thấy $87\%$ người dân ủng hộ cấm giàn giáo tre ngay lập tức.
Chính quyền hiện đang lên kế hoạch cho một loạt giải pháp mang tính lịch sử:
Cấm tre và trợ cấp chuyển nghề: Cấm tuyệt đối giàn giáo tre đối với các công trình có người ở cao trên 6 tầng, và chuyển sang giàn giáo kim loại chống cháy, kèm theo trợ cấp chuyển nghề cho 2.500 thợ tre.
Nâng cấp bắt buộc: Sửa đổi Luật An toàn Cháy, biến việc nâng cấp an toàn thành bắt buộc có thời hạn (3-5 năm) đối với tất cả tòa nhà xây trước năm 1990, đi kèm với quỹ hỗ trợ $10$ tỷ HKD từ chính phủ.
Đầu tư thiết bị và công nghệ: Mua thêm xe thang trên 90 mét, xe cứu hỏa áp lực cao và huấn luyện đội chữa cháy bằng drone và robot.
Giải quyết nhà chật: Lập quỹ $20$ tỷ HKD để xóa bỏ 50.000 căn hộ chia nhỏ nguy hiểm nhất.
Giám sát độc lập: Thành lập “Ủy ban An toàn Cháy Đô thị” độc lập, có quyền kiểm tra đột xuất và xử phạt nặng.
Khi nỗi đau đủ lớn, thay đổi sẽ đến nhanh hơn chúng ta nghĩ. Giờ đây, truyền thống buộc phải nhường chỗ cho sự sống còn của hàng triệu cư dân Hồng Kông.
Những điểm cần biết:
128 người chết: Con số thương vong chính thức (tính đến 29/11/2025) tại khu chung cư Hoành Phúc Uyển.
Nguyên nhân: Tia lửa hàn bén vào giàn giáo tre và lưới nhựa bao che bên ngoài.
"Đường dẫn lửa": Giàn giáo tre tạo hiệu ứng ống khói, đẩy lửa lan nhanh chưa từng thấy qua 7 khối nhà.
Yếu tố xã hội: Tre rẻ, nhẹ, nhanh, và là nghề truyền thống, nhưng đã lỗi thời với kiến trúc cao tầng.
Lỗ hổng luật pháp: Tòa nhà cũ không bắt buộc có hệ thống phun nước (sprinkler); Luật An toàn Cháy lỏng lẻo.
Bi kịch nhân văn: Tình trạng căn hộ chia nhỏ và người già sống một mình làm giảm khả năng thoát nạn.
Hạn chế cứu hỏa: Xe thang chỉ với tới tầng 16-20, không đủ cho nhà 32 tầng.
Thay đổi lớn: Chính quyền cam kết cấm giàn giáo tre, nâng cấp an toàn bắt buộc cho nhà cũ, và mua xe thang lớn hơn.