Các công nhân Úc hiện được thúc giục, phải chắc chắn không để cho các chủ nhân vô lương tâm bóc lột.
Các phân tích gia kinh tế ước lượng, trung bình mỗi công nhân Úc làm việc hơn 4 tiếng rưỡi đồng hồ, chẳng được trả lương.
Chiến dịch toàn quốc "Về Nhà Đúng Giờ" hay "Go Home On Time Day" phát động hôm thứ tư 23 tháng 11, nhằm nêu bật số giờ làm thêm không được trả lương tại Úc.
Các phân tích gia tại Viện Úc châu cho biết, nay là thời điểm các công nhân Úc đứng lên, chống lại những gì mà họ gọi là tình trạng ‘ăn cắp’ giờ của họ.
Trong ngày được gọi là “Toàn quốc Về Nhà Đúng Giờ”, các công nhân được thúc giục hãy kết thúc công việc, ngay khi họ hoàn tất các giờ làm việc có trả lương.
Ông Jim Stanford, giám đốc Trung tâm về Công việc Tương lai thuộc Viện nói trên, cho đài ABC biết rằng, mức độ về số giờ phụ trội không được trả tiền thật đáng kinh ngạc.
“Mỗi năm chúng tôi thực hiện một cuộc khảo sát rộng lớn và hỏi xem quí vị làm bao nhiêu giờ, quí vị nhận được lương bao nhiêu, còn bao nhiêu giờ phụ trội thuộc các dạng khác nhau không được trả lương, như kiểm tra email buổi sáng trước khi làm việc, làm trong giờ ăn trưa, ở lại trễ mà không được trả lương, đọc email và trả lời điện thoại khi quí vị về nhà”.
“Tính trung bình đối với người Úc đi làm, họ làm đến 4,6 giờ không được trả lương hàng tuần. Việc nầy cộng thêm lên đến 14 phần trăm trong năm nay, đối với mọi giờ quí vị phải được trả lương”.
“Vì vậy hãy nghĩ đến chuyện nầy, người Úc đi làm và được trả lương, đã làm việc thêm 14 tiếng cho chủ nhân mà không được trả lương”. Ông Jim Stanford, giám đốc Trung tâm về Công việc Tương lai thuộc Viện Úc châu nói.
Việc nầy cộng thêm 48 triệu ngày nghỉ, không được xử dụng đến mỗi năm.
Thêm vào đó ông Jim Stanford cho biết, có khoảng một phần 3 người dân Úc không được hưởng những ngày nghỉ thường niên được trả lương.
“Vì vậy đó là nguồn gốc của những sợ hãi do bị mất việc, nếu quí vị không tạo một cảm tưởng mạnh mẽ hơn ở người chủ”. Ông Jim Stanford, giám đốc Trung tâm về Công việc Tương lai thuộc Viện Úc châu nói.
Trong số đó, có khoảng phân nửa những người nầy không lấy trọn vẹn ngày nghỉ, do các áp lực công việc hay do công việc không được chắc chắn.
“Trên căn bản hàng ngày, một số họ hiện tiết kiệm những giờ nầy để xử dụng sau nầy, công việc đã chiếm dần giờ nghỉ ngơi và ngay cả có lúc trong năm, để hồi phục sức khỏe cùng với gia đình, rồi nướng xúc xích trong các buổi nướng thịt và những dịp khác nữa, những chuyện đó nay cũng bị đảo lộn nữa”.
Chiến dịch nói trên, được sự hỗ trợ của Hội đồng Các nghiệp đoàn Úc châu tức ACTU.
Chủ tịch là bà Ged Kearney, kêu gọi giới công nhân và chủ nhân nên đồng ý về việc nầy.
“Tôi nghĩ Viện Úc châu ước lượng, công việc không được trả lương mỗi năm lên quá 100 tỷ đô la”.
“Đó là số tiền khác thường, mà người dân Úc tặng không cho nền kinh tế, nhưng không trở lại túi tiền của họ, vì vậy chúng ta phải thực sự đặt ra những giới hạn về giờ giấc làm việc, chúng ta phải tranh đấu mạnh mẽ cho những người làm việc phù động hay tạm thời cũng được hưỡng những ngày nghỉ hưởng lương, họ cũng có ngày nghỉ và chúng tôi phải hoạt động cật lực cho những người được hưởng lương đối với công việc họ đã làm”.
“Các chủ nhân cần chấm dứt việc yêu cầu người khác làm thêm công việc, mà chẳng trả lương chi cả”. Bà Ged Kearney, Chủ tịch ACTU cho biết.
Người đứng đầu ACTU nói rằng, đó cũng là vấn đề an toàn cho công việc nữa.
“Tùy theo công việc, nếu quí vị thực sự làm việc dài giờ, quí vị có thể bị mệt rất nhanh và khi mỏi mệt, quí vị có thể làm lỗi và khi quí vị gây lỗi, quí vị thực sự bị thương tổn, không kể đến sức khỏe tâm thần của quí vị”.
Còn ông Jim Stanford cho biết, nói chung công nhân không muốn tự nguyện ở lại trễ, thế nhưng do áp lực do hàm ý hay những lý do khác, họ phải làm thêm giờ mà không được trả lương.
“Sự cưỡng ép diễn ra trong nhiều hình thức khác nhau. Có thể không phải là chuyện người chủ chỉ tay năm ngón và nói với anh rằng, đừng ở lại trễ tối nay nếu không sẽ bị nghỉ việc, thế nhưng nó diễn ra trong những hình thức ngầm ý khác, quí vị biết như sẽ không được thăng thưởng trừ khi chứng tỏ là mình say mê công việc, đặc biệt với sự kiện một con số lớn lao người Úc không có công việc toàn thời, họ chỉ là người làm việc phù động mà thôi”.
“Vì vậy đó là nguồn gốc của những sợ hãi do bị mất việc, nếu quí vị không tạo một cảm tưởng mạnh mẽ hơn ở người chủ”. Ông Jim Stanford, giám đốc Trung tâm về Công việc Tương lai thuộc Viện Úc châu nói.
Còn hội đồng Doanh nghiệp Úc châu nói rằng, họ ủng hộ một sự quân bình giữa công việc và cuộc sống một cách lành mạnh, công nhân và chủ nhân nên thương thuyết về ngày nghỉ thuận lợi cho cả hai phía.





