SKIP TO MAIN CONTENT

‘Chúng ta là ai’: Hẹn hò giữa các chủng tộc và các mối quan hệ ở Úc phần 2

The Family Law TV series, Candy Law, Shuang Hu, Wayne, Sam Cotton
Candy and Wayne. Source: SBS

Danh tính hay bản sắc có ý nghĩa khác nhau đối với mọi người. Khi nói đến các mối quan hệ, bản sắc có thể dạy mọi người rất nhiều điều về bản thân, giá trị của bản thân và thế giới chung quanh. Trong loạt bài có tên 'Chúng ta là ai', đặc biệt xem xét kỹ hơn ý nghĩa của bản sắc ở Úc ngày nay. Trong phần hai này, chúng ta sẽ khám phá các mối quan hệ liên văn hóa: lịch sử, những thắng lợi và thách thức liên quan, cũng như cách những mối quan hệ này, có thể đóng góp vào sự gắn kết xã hội của Úc một cách rộng rãi hơn.


Published

By Hannah Kwon, Phan Bách

Presented by Phan Bách

Source: SBS


Skip to podcast episode content

Danh tính hay bản sắc có ý nghĩa khác nhau đối với mọi người. Khi nói đến các mối quan hệ, bản sắc có thể dạy mọi người rất nhiều điều về bản thân, giá trị của bản thân và thế giới chung quanh. Trong loạt bài có tên 'Chúng ta là ai', đặc biệt xem xét kỹ hơn ý nghĩa của bản sắc ở Úc ngày nay. Trong phần hai này, chúng ta sẽ khám phá các mối quan hệ liên văn hóa: lịch sử, những thắng lợi và thách thức liên quan, cũng như cách những mối quan hệ này, có thể đóng góp vào sự gắn kết xã hội của Úc một cách rộng rãi hơn.


Carolyn là con gái của một cuộc hôn nhân giữa các chủng tộc.

Sinh ra với mẹ là người Malaysia gốc Hoa và cha là người Úc da trắng, cô nói rằng việc có hai bản sắc văn hóa, cho phép cô có được những điều tốt nhất của cả hai thế giới.

“Cha tôi phục vụ trong quân đội, vì vậy tôi lớn lên với rất nhiều bạn bè thuộc nhiều chủng tộc khác nhau, tôi đoán vậy".

"Mẹ tôi có rất nhiều bạn người Hoa, rất nhiều bạn châu Á nói chung và con cái của họ nói chung là chủng tộc hỗn hợp".

"Vì vậy, đó gần như là một điều bình thường đối với tôi”, Carolyn.

Thế nhưng cô thường cảm thấy, mình phải lựa chọn giữa hai điều đó.

Cô ấy nói rằng, cách cô ấy xác định về mặt văn hóa, đã thay đổi trong suốt cuộc đời của mình, thế nhưng điều đó cũng bắt đầu thay đổi, khi cô lớn lên.

“Tôi đoán là khi lớn lên đi học, có rất nhiều điều như phân biệt chủng tộc, bạn biết đấy, bị bắt nạt vì những gì tôi mang theo cho bữa trưa, nên tôi đã cố gắng che giấu khía cạnh đó của mình", Carolyn.

Carolyn nói vì cô là người đa chủng tộc, nên việc che giấu một số phần di sản châu Á của mình, sẽ dễ dàng hơn.

“Càng lớn tôi càng nhận ra mình đang đánh mất phần nào bản sắc của mình, tôi đoán là tôi đã phải trải qua rất nhiều sự phân biệt chủng tộc trong nội bộ".

"Và bây giờ, vâng tôi nghĩ thật tuyệt ,khi tìm được những người có thể chia sẻ văn hóa của mình và có cùng sự hiểu biết”, Carolyn.

Trong khi đó bà Trish Prentice của Quỹ Scanlon cho biết, đây là trải nghiệm phổ biến ở trẻ em thuộc chủng tộc hỗn hợp.

Bà cho rằng bản sắc văn hóa là một hành trình phức tạp, mà mỗi cá nhân hướng tới một cách khác nhau.

“Tôi nghĩ đó là cuộc hành trình, mà nhiều đứa trẻ trải qua trong những cuộc hôn nhân liên văn hóa, hoặc những mối quan hệ liên văn hóa, khi có một sự phức tạp tăng thêm đối với danh tính của chúng khi lớn lên".

"Trên thực tế điều đó thậm chí có thể thay đổi, khi một người lớn lên và trải qua các giai đoạn cuộc đời khác nhau, vì vậy tôi nghĩ nó thú vị".

"Tôi nghĩ nó cho thấy sự phức tạp, mà những người thuộc chủng tộc hoặc sắc tộc cụ thể, không phải đối mặt".

"Nếu bạn biết rằng bạn được cha mẹ là người Hoa nuôi dưỡng và bạn là người Hoa, thì không có gì phức tạp cả".

"Nhưng nếu bạn có một vài nền văn hóa hoặc một vài tôn giáo, thì bạn biết đấy, bạn phải nỗ lực thông qua cách bạn nhìn nhận bản thân và cách bạn xác định bản thân”, Trish Prentice.

Vâng đó là một quá trình tiến triển lâu dài, đối mặt với bản sắc dân tộc của tôi và quá khứ về nó mà tôi từng rất xấu hổ và giờ tôi đang học cách yêu thương, Helen Nguyễn.

Bà cho biết, việc điều hướng này là một thách thức.

“Sự đấu tranh lớn nhất đối với tôi là cố gắng đồng nhất với nhóm này hay nhóm khác, dựa trên kinh nghiệm của bản thân và tôi đoán là, dựa trên việc mọi người muốn tôi đồng nhất với một nhóm hoặc những người loại tôi khỏi một nhóm".

"Và cho đến khi tôi nghĩ, tôi không biết có lẽ là 5 năm trước, tôi mới bắt đầu xem xét nó nhiều hơn và nhận ra rằng, có một thứ gọi là khủng hoảng nhận dạng chủng tộc hỗn hợp, mà tôi chưa thực sự nghe đến thuật ngữ đó trước đây".

"Tôi nghĩ khi biết điều đó, thì có những người khác có thể liên quan”, Trish Prentice.

Trong khi các mối quan hệ liên văn hóa ngày càng trở nên phổ biến, không phải trải nghiệm của mọi người với chúng đều tích cực.

Helen Nguyễn đã được mẹ người Việt thúc giục, không hẹn hò với người ngoài chủng tộc.

Là người châu Á duy nhất trong nhóm bạn của cô, tại một ngôi trường chủ yếu là người da trắng, Helen nói rằng cô đã làm mọi thứ trong khả năng của mình, để thách thức mọi khuôn mẫu đang áp đặt lên cho cô.

“Tôi cảm thấy áp lực rất lớn từ mọi người chung quanh rằng, tôi phải hẹn hò với một người đàn ông châu Á khác, hoặc chỉ làm bạn với người Á châu và tôi đoán là, đại diện cho toàn bộ hoặc mọi khuôn mẫu về một người châu Á”, Helen Nguyễn .

Cô cho biết muốn chứng tỏ rằng, cô ấy không chỉ là một khuôn mẫu hai chiều.

“Điều đó thể hiện theo nhiều cách khác nhau, nó thể hiện ở việc che giấu trí thông minh của tôi".

"Giống như tôi luôn là một học sinh có thành tích học tập quá cao ở trường trung học và tôi đã trả giá thấp và hành động ngu ngốc, để cố gắng thể hiện điều đó".

"Tôi kém thông minh hơn những người bạn không phải người châu Á của mình và cố gắng chứng tỏ rằng tôi chỉ ở cạnh người da trắng mọi lúc, tôi chỉ hẹn hò với những chàng trai da trắng".

"Tôi cố gắng thích hợp và năng động để cho thấy tôi không phải một cô gái châu Á vụng về theo khuôn mẫu".

"Đúng vậy, sự nổi loạn thể hiện ở nhiều khía cạnh khác nhau, trong lựa chọn hẹn hò của tôi là một phần trong đó”, .Helen Nguyễn

Thế nhưng những lựa chọn hẹn hò mang tính nổi loạn đó, không phải lúc nào cũng được cha mẹ cô chấp nhận.

“Mẹ tôi luôn nói điều tương tự, bà rất giống chúng tôi luôn chống lại tâm lý thế giới".

"Bà luôn lặp lại như thế này, 'Người da trắng sẽ không đối xử với chúng tôi như vậy".

"Họ sẽ không bao giờ coi chúng ta bình đẳng".

"Họ không quan tâm đến chúng tôi như cách người châu Á hay cộng đồng người châu Á quan tâm’.

"Bà sống trong nỗi sợ hãi phức tạp của mình khá sâu sắc và trong môi trường chúng tôi lớn lên, cha mẹ tôi khá biệt lập, đó là môi trường mà họ đã quen thuộc".

"Họ sẽ cố gắng lặp lại điều đó với tôi và tôi biết, họ có ý tốt và muốn bảo vệ tôi".

"Nhưng điều đó chỉ làm sâu sắc thêm sự phân biệt chủng tộc trong nội tâm của tôi, và sau đó giống như tuổi thiếu niên nóng nảy của tôi, cần phải nổi loạn hơn nữa và cho họ thấy rằng, 'Không, kiểu như mọi người chung quanh tôi quan tâm đến tôi, như thể tôi xứng đáng được quan tâm, hơn là chỉ xem tôi là một chủng tộc”, Helen Nguyễn .

Helen cho biết trong một số mối quan hệ của mình, sự chấp thuận ở mức độ bề ngoài, khiến cô cảm thấy không được tôn trọng.

“Tôi nghĩ xã hội đang có một kỳ vọng lớn, hoặc ít nhất là một mong đợ mà tôi cảm thấy với tư cách là một phụ nữ trẻ châu Á để thỏa mãn khuôn mẫu ngoan ngoãn, phục tùng, rất dễ chịu, ít nói, sẵn sàng làm mọi việc, nhưng mặt khác cũng là những sinh vật siêu tính dục".

"Vâng, đó là một khuôn mẫu mà tôi cảm thấy như bị ảnh hưởng nặng nề, khi hẹn hò với khá nhiều người da trắng khác nhau".

"Vâng tôi đã có một số trải nghiệm tương tự như vậy, khiến tôi cảm thấy như mình bị đẩy vào chiếc hộp vô hình này”, Helen Nguyễn .

Cô nói rằng, nó hoàn toàn không như những gì cô ấy mong đợi.

“Tôi nghĩ điều đó có nghĩa là giống như tôi, cuối cùng đã chứng minh được mình là người Úc và thuộc về nước Úc, nếu tôi được người da trắng chấp thuận, nếu tôi có cộng đồng này chung quanh mình, những người bạn da trắng và một người bạn trai da trắng để xác nhận sự tồn tại của tôi".

"Về căn bản lúc đó tôi thậm chí không cần phải lên tiếng, vì tôi đã được chấp thuận để thể hiện điều đó".

"Nhưng nó khiến tôi nhận ra rằng, đó không phải là tất cả những gì tôi nghĩ, có rất nhiều sự mất cân bằng quyền lực cố hữu, trong những kiểu động lực này”, Helen Nguyễn .

Cô cho biết, đã phải trải qua rất nhiều vấn đề phân biệt chủng tộc trong nội bộ.

“Tôi luôn có tâm lý độc hại rằng, tôi thực sự muốn có một đứa trẻ lai da trắng và luôn nghĩ rằng chúng thật đẹp".

"Nếu tôi có những đứa trẻ thuộc chủng tộc hỗn hợp, những đứa trẻ thuộc chủng tộc hỗn hợp châu Á da trắng, thì chúng sẽ được xã hội chấp nhận nhiều hơn và chúng sẽ không phải đối mặt với cùng một kiểu bị gạt ra ngoài lề xã hội".

"Hoặc vâng, sự mất cân bằng giới tính về văn hóa mà tôi phải đối mặt, với tư cách là một phụ nữ hoàn toàn gốc Á", Helen Nguyễn.

Cô cho biết đã sớm nhận ra rằng, một số suy nghĩ này vốn đã có vấn đề và bây giờ đang trên hành trình chấp nhận bản thân.

“Thực ra đó là một người bạn đã khiến tôi chú ý đến điều này, cô ấy nói, 'Họ vẫn sẽ là một nửa của bạn và nếu bạn từ chối chính mình, con bạn cũng có thể sẽ từ chối bạn'.

"Điều này khiến tôi suy nghĩ về việc tôi sẽ đóng vai trò gì trong việc nuôi dạy một đứa trẻ, rằng nếu tôi nuôi dạy đứa trẻ với tâm lý đó".

"Tất cả những câu hỏi này xuất hiện và tôi rất sợ việc bị có khả năng bị con tôi ghét bỏ, khi vẫn cho chúng một nửa của tôi mà tôi nhận ra, toàn bộ suy nghĩ của tôi có vấn đề như thế nào".

"Nếu tôi không chấp nhận bản thân mình, thì không thể nào tôi có thể mong đợi con tôi chấp nhận tôi, hoặc chấp nhận chính chúng".

"Vâng đó là một quá trình tiến triển lâu dài, đối mặt với bản sắc dân tộc của tôi và quá khứ về nó mà tôi từng rất xấu hổ và giờ tôi đang học cách yêu thương”, Helen Nguyễn.


Latest podcast episodes

Follow SBS Vietnamese

Download our apps

Listen to our podcasts

Get the latest with our exclusive in-language podcasts on your favourite podcast apps.

Watch on SBS

SBS World News

Take a global view with Australia's most comprehensive world news service

Stream now