Tại một thị trấn xa xôi ở tiểu bang New South Wales, một cụ ông 86 tuổi có đến hơn một trăm đứa cháu và chắt tíu tít vây quanh.
Yêu tất cả con cháu
Vào một ngày mùa hè nóng bức ở thị trấn Lightning Ridge thuộc tiểu bang New South Wales, con cháu ông tụ lại ở sân trước nhà ông Vrtacnik trông cứ như trẻ em xếp hàng ở sân trường.
Con cháu đông thật, ông nói rằng ông muốn thấy con cháu đông đúc vui vầy như thế.
Ông yêu cả bằng ấy con cháu, chẳng chừa đứa nào
Vì chúng cũng yêu ông.
Con cháu khiến cuộc sống ông quân bình.
Chúng khuyên ông không được hút thuốc, không uống rượu, không làm điều này, không làm điều kia.
Trong những ngày lễ như thế này, ông Vrtacnik tha hồ vùng vẫy trong tình yêu của hơn một trăm cháu và chắt hiện đang sống rải rác khắp nước Úc.
Đông con lắm cháu cũng nảy ra nhiều vấn đề độc đáo như ông sẽ đến nhà nào ăn Boxing Day hay sẽ ở nhà nào để ăn Lễ nửa đêm?
"Ồ, đông con đông cháu quá! Nếu chúng mời mà tôi nhận lời hết, thì chắc phải được mời uống rượu trong nhiều tháng." Ông Vrtacnik
Gốc di dân tay trắng sang Úc, không phân biệt chủng tộc
Ông Vrtacnik hoặc "Scratchy" là tên con cháu hay gọi, sinh năm 1930 ở Slovenia, một vùng đất bị Đức quốc xã tàn phá trong Chiến Tranh Thế Giới Thứ Hai.
Sau khi chiến đấu trong quân đội du kích, ông chạy sang Ý, sau đó theo làn sóng di cư Châu Âu đến Úc.
Tai đây ông sinh sống bằng nghề đóng hàng rào ở vùng nông thôn New South Wales.
Sau ông mở công ty dựng hàng rào, thuê mướn hàng chục nhân công trong đó có những người di dân nước khác và người thổ dân.
Gần người thổ dân, ông nhận ra những tính chất tốt đẹp của họ.
Thổ dân thường luân phiên làm một tuần và nghỉ một tuần.
Lãnh lương ra, họ chia cho nhau.
Đó là điều mà người da trắng không có.
Năm 1950, ông gặp Joyce Morris, một thiếu nữ thổ dân xinh đẹp, ông kết hôn và có bốn người con.
Thời họ gặp và phải lòng nhau, xã hội Úc vẫn còn phân biệt chủng tộc, trở thành luật hẳn hoi.
Như thổ dân không được phép vào quán rượu.
Ông đến quán và tranh đấu đến cùng.
“Được rồi, tôi sẽ không đến quán nữa và tôi bảo đảm rằng rất nhiều người khác sẽ không đến. Thế là tôi thắng, và họ cho phép cô ấy vào quán rượu." Ông Vrtacnik
Dạy con cái yêu lao động, yêu đất đai, gia đình luôn gắn bó
Olga Seaton là con gái lớn thứ hai của ông Vrtacnik.
Cô nói tình yêu đất đai thiên nhiên mạnh mẽ của cha nuôi cô khôn lớn.
"Cha nghiêm khắc lắm, chúng tôi luôn phải ra ngoài hàng rào trại, giúp ông luồn dây qua các lỗ, mặc dù đôi khi chúng tôi làm sai và phải làm lại tất cả nhưng vẫn vui." Olga Seaton
Nhưng cuộc hôn nhân của ông Vrtacnik cuối cùng đã kết thúc.
Nhưng ngay cả khi cả hai người bước đi bước nữa, cả ông và người vợ cũ đều sống gần nhau.
Vì thế con cái luôn thăm viếng cả hai và tình gia đình không bị sứt mẻ.
Người vợ hai của ông Vrtacnik cũng là thổ dân, họ có năm người con.
Bà Patrice qua đời vào giữa thập niên 1970.
Con trai của họ, Patrick Vrtacnik, nói rằng giữa thập niên 70 cũng là lúc cha ông đưa ông đến gặp họ hàng xa gần ở Slovenia trong hơn nửa năm.
"Trong hai tuần đầu tiên ở đó, dù không biết ngôn ngữ, nhưng tôi đã hát, nói chuyện và làm tất cả mọi thứ. Tôi đã học được tiếng Slovania dễ như không! Sau bảy tháng tôi trở lại Úc, thậm chí tôi không thể nói tiếng Anh."Patrick Vrtacnik
Theo thời gian, con của ông Vrtacnik bắt đầu xây dựng gia đình riêng mình, giòng giõi ông lan ra trên toàn tiểu bang như ở Wee Waa, Gadooga, Dubbo và Orange.
Cả 35 đứa cháu và chắt của ông Vrtacknik cùng học tại trường tiểu học Lightning Ridge.
Mặc dù có một gia đình đông như vậy, cụ ông Joe Vrtacnik nói rằng ông rất muốn con cháu sinh sôi nảy nở đầy đàn thêm nữa để đóng góp vào tính chất đa dạng của Úc và để cùng gọi ông là ông cố, ông sơ "Pop Scratch."





