Các cộng đồng vùng nông thôn cho biết họ hiện đã bị quá tải và phải tìm cách tăng nguồn quỹ giúp đỡ những phụ nữ trốn khỏi nạn bạo hành gia đình.
Một phụ nữ có tên Anna (tên nhân vật đã được đổi), hồi 4 tuần trước đây đã phải chạy trốn khi bị người chồng lạm dụng.
Cô cho biết người chồng cũ đã đe dọa tính mạng cô lẫn con gái của cô.
“Tôi đã trải qua những tháng ngày như địa ngục. Con gái tôi cũng vậy, nó rất sợ hãi. Sống như vậy là quá đủ với tôi rồi.”
Nhưng trong một cộng đồng nhỏ thì việc để kẻ lạm dụng tìm được cô không khó khăn gì, Anna nói cô đã rất khó khăn để bỏ trốn.
Nhưng giờ đây thì cô đã có một nơi để ngủ trong khu nhà tạm trú của địa phương.
“Tôi không thể tự mình chống trả được, tôi chỉ biết cầu cứu.”
Nhưng Anna vẫn còn may mắn khi có một nơi ở tạm, khi không phải ai cũng tìm được sự giúp đỡ như vậy.
Trung tâm hỗ trợ gia đình ở Tamworth là tổ chức duy nhất cung cấp dịch vụ hỗ trợ chỗ ở cho nạn nhân bị bạo hành trong một khu vực dài hơn cả trăm cây số.
Giám đốc trung tâm, bà Belinda Kotris cho biết trung tâm chỉ có thể đủ chỗ cho 5 gia đình cùng lúc.
“Trong một tuần có khi phải đến vài lần chúng tôi buộc phải từ chối nhận thêm người ở tạm do trung tâm không còn chỗ, và tình trạng bị quá tải nhiều lúc xảy ra một thời gian dài.”
Trung tâm hỗ trợ gia đình ở Tamworth, tiểu bang NSW, là tổ chức duy nhất cung cấp dịch vụ hỗ trợ chỗ ở cho nạn nhân bị bạo hành trong một khu vực dài hơn cả trăm cây số.
Mười khu vực ở tiểu bang NSW nơi có tỷ lệ xảy ra các vụ liên quan đến bạo hành gia đình cao nhất đều nằm ở các vùng nông thôn. Và đây cũng là khuynh hướng thường thấy ở tại nước Úc.
Mặc dù vậy, ông Barnaby Joyce, Phó thủ tướng, đồng thời là dân biểu đảng Quốc gia khu vực New England thì nói rằng nguồn quỹ bổ sung cho việc giải quyết tình trạng bạo hành gia đình ở các vùng nông thôn là không cần thiết.
“Mặc dù bản thân tôi cũng không muốn nhìn thấy cảnh người ta đánh đập vợ con tại các vùng nông thôn như thế này. Nhưng tôi nghĩ là hiện đã có một chương trình đối phó với nạn bạo hành rồi. Tôi nghĩ chương trình đó có thể được rất nhiều người biết đến ở các vùng nông thôn vì ai cũng có thể dễ dàng tìm thấy.”
“Các nạn nhân bị bạo hành thường sống ở xa, nơi cộng đồng rất nhỏ, nên thường họ không nhận được sự quan tâm hoặc chú ý của các tổ chức hỗ trợ.” bà Belinda Kotrix cho biết
Nhưng bà Kotris, giám đốc trung tâm hỗ trợ gia đình ở Tamworth thì cho biết các nạn nhân thường chủ yếu sống tại những cộng đồng vùng nông thôn.
“Điều không may là các nạn nhân bị bạo hành thường sống ở xa nơi cộng đồng rất nhỏ, hoặc sống ở ven các vùng đó, nên thường họ không nhận được sự quan tâm hoặc chú ý của các tổ chức hỗ trợ.”
Còn đối với cô Anna, cô chỉ suy nghĩ hết sức đơn giản
“Ở các thị trấn nhỏ, chúng tôi cần những dịch vụ như thế này, và có thể cần nhiều hơn thế bởi khi sống trong các cộng đồng nhỏ thì mọi người đều biết nhau, tôi không thể trốn đi đâu được. Tôi chỉ muốn có một cuộc sống bình thường, sống trong một nơi an toàn, một nơi cho con gái tôi có thể sống ổn định và không cảm thấy bị đe dọa.”




