Khi Geraldine Cox lần đầu tiên đến Campuchia vào năm 1970, bà từng là một cô gái trẻ 25 tuổi, hài hước, hồn nhiên và chưa từng nghĩ đến việc đất nước này lại gắn bó với bà suốt cuộc đời; nay bà đã bước qua tuổi 70 và có hơn 400 đứa con.
Mãi mãi tuổi 25
Có lẽ sẽ không quá khi mô tả Geraldine Cox như một chiếc máy phát điện, bởi bà có thể mang đến một nguồn năng lượng ấm áp cho bất kỳ ai.
Thậm chí hoàng tử và thủ tướng Campuchia cũng cảm động trước tấm lòng của một người mẹ vĩ đại, đã nhận cưu mang hàng trăm trẻ em Campuchia mồ côi, bị cưỡng hiếp, tàn tật và bị bỏ rơi.
Ở tuổi 70, bà đang khao khát tìm được một người thay thế bà làm mẹ cho những đứa bé đáng thương tại cô nhi viện ở Campuchia.
"Tôi đã cố gắng trong nhiều năm để tìm một ai đó xung phong làm việc này với tình yêu thương”.
Thế nhưng đó là câu hỏi lớn chưa có lời đáp.
Bởi ai sẽ muốn sống ở vùng nông thôn nghèo khó của Campuchia, không có lấy sự riêng tư, bị bao vậy bởi hàng trăm đứa bé nheo nhóc, luôn áp lực phải tìm đủ nguồn quỹ để nuôi dạy các em, với mức lương ba cọc ba đồng?
“Thánh thiện không phải là tính từ để mô tả tôi trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Tôi luôn là một kẻ nổi loạn”. Geraldine Cox
Bất cứ ai nhìn thấy bà lần đầu, có lẽ sẽ khá ngạc nhiên.
Một phụ nữ đầy đặn, ngoài 70 với mái tóc nhuộm đỏ rực búi trên đầu bằng một cây đũa kiểu ca sĩ nhạc rock, miệng luôn nở nụ cười. Đó chẳng phải là hình tượng điển hình cho một người quản trị cô nhi viện…
“Tôi đi ngược lại với mọi người và sống thật với bản thân mình. Nếu mọi người không thích tính cách của tôi và không chấp nhận nó, tôi cũng không quan tâm”.
Bà đến Campuchia làm thư ký cho đại sứ quán Úc tại Campuchia năm 25 tuổi với viễn cảnh sẽ được diện những chiếc váy ngắn xinh đẹp và tham gia vào những buổi tiệc linh đình.
Đời không như là mơ
Trái với giấc chiêm bao đẹp đẽ của bà, chiến tranh Việt Nam đã tràn qua biên giới vào Campuchia. Khmer Đỏ và quân Việt Cộng chiến đấu trên lãnh thổ Campuchia và những quả bom B52 của Mỹ là nỗi ám ảnh khôn tả.
Michael Mann, một người bạn lâu năm của Geraldine Cox chia sẻ.
“Khơ me đỏ và Việt cộng chiến đấu với nhau. Chúng tôi bị đánh bom và chứng kiến hỏa tiễn mỗi đêm. Không có điện, người chết nằm dài trên phố”.
“Bom rớt xuống từ máy bay như những cánh chim. Rồi rơi xuống mặt đất chỗ chúng tôi đứng 20-30 giây sau đó. Không thể nào tưởng tượng nổi”.
“Nó giống như một bộ phim chiến tranh. Chúng tôi từng đi qua các con sông để ẩn nấp bom B52 của Mỹ”.
Với một người vốn sống cuộc đời yên bình ở chân ngọn đồi Adelade, bị ném vào cuộc chiến khốc liệt là điều không mấy dễ dàng.
Chị của bà tâm sự bà là một trong số ba anh chị em được sinh ra trong một gia đình êm ấm ở vùng ngoại ô nước Úc với người cha và mẹ tuyệt vời.
Họ có những con bò và cả một trang trại.
Geraldine là đứa em út trong nhà và luôn được chiều chuộng.
Rồi Geraldine phát hiện ra rằng mình không thể sinh con vì bị tắc ống dẫn trứng, vị hôn phu của bà đơn phương từ chối tình cảm khi biết tin này.
Tuy nhiên điều đó không ngăn cản khao khát được trở thành một người mẹ của bà.
“Tôi đến Campuchia và vẫn còn đau khổ rất nhiều khi biết rằng sẽ không có cơ hội được làm mẹ. Tôi nghĩ rằng mình có thể nhận con nuôi ở Campuchia, điều đó luôn trong tâm trí tôi. Tôi bắt đầu ghé thăm một số cô nhi viện”. Geraldine Cox
Bà sau đó nhận nuôi một trẻ sơ sinh bị bại não tên là Lisa, nhưng rồi cô bé qua đời.
Michael Mann, không khỏi ngạc nhiên về năng lượng của bà
“Tôi biết Geraldine đã 44 năm. Tôi không thể nào tin được bà đã 70 tuổi”.
“Bà vẫn có trái tim của một cô gái 25, tràn đầy tự tin và năng lượng. Geraldine luôn làm mọi thứ khác người”.
Những mái ấm bên kia biên giới
Geraldine Cox hạnh phúc chia sẻ.
“Tổ chức của tôi hiện có ba ngôi làng cô nhi trên khắp Campuchia. Một trong số đó là mái ấm đặc biệt cho trẻ em nhiễm HIV và trẻ có không nhiễm HIV nhưng bị gia đình bỏ rơi”.
“Chúng tôi vừa được chính phủ đề nghị tiếp nhận hai cô nhi viện ở hai tỉnh khác”.
“Đậy là ngôi nhà thứ 6 chúng tôi thức hiện ở Campuchia. Nó không chỉ là nơi che mưa che nắng mà còn là trung tâm giáo dục và thể thao cho các em”.
“Tôi có khoảng 400 đứa con cần phải chăm sóc, con số này tăng lên theo thời gian. Tôi chỉ sợ một khi tôi già đi, những nơi này sẽ không còn có ai quản lý…”.
Để có thể duy trì một nơi như vậy, cần phải có tiền để mua gạo đặt lên bàn mỗi ngày, trả tiền điện nước và nhiều thứ khác. Nếu Geraldine nghĩ nhiều như vậy, bà chắc không có sức mạnh để bắt đầu.
“Những đứa bé ở cô nhi viện không chỉ là trẻ mồ côi, bị ruồng bỏ, các em là những sinh linh bị bỏ ở bãi rác, bị hãm hiếp, bắt đi ăn xin và tạt axit”. Ray Martin
Ray Martin, người bạn và cũng là cộng sự của bà chia sẻ về hoàn cảnh của trẻ cô nhi.
“Geraldine không lựa chọn những điều dễ dàng. Bà mới nhận thêm hai em bị tạt axit, chúng gắn bó và bám lấy Geraldine”.
Geraldine đã dành thời gian để tâm sự với hai cô bé bị biến dạng khủng khiếp bởi axit để các em lấy lại niềm tin rằng các em cũng đẹp đẽ như bao bạn bè khác và bà sẽ chăm sóc cho các em suốt quãng đời còn lại. Câu chuyện của các em giống như những cổ tích giữa đời thường, và các em chỉ là 2 trong số 400 câu chuyện thần tiên khác.
Big mama, người mẹ vĩ đại…
Vào sinh nhật lần thứ 50 của bà, bà nhận được một bức thư từ hoàng tử Campuchia Ranariddh đề nghị bà chăm sóc một cô nhi viện của công chúa Marie, vợ ông.
Bà quay trở lại Campuchia với một tâm thế khác và bắt đầu trở thành một người mẹ của trẻ mồ côi.
Bà không ý thức được rằng tình hình chính trị của Campuchia lúc bấy giờ vô cùng phức tạp. Khi hoàng gia và tướng lĩnh quân đội Hunsen đồng thời nắm quyền thủ tướng.
Cuộc đời của bà lại rơi vào vòng xoáy hiểm nguy. Năm 1997, Hunsen đã thực cuộc đảo chính đẫm máu, cặp vợ chồng hoàng gia tìm đường lưu vong.
Hoàng gia thông báo họ phải đóng cửa các cô nhi viện. Geraldine Cox bị bỏ lại với 70 đứa bé, không chốn dung thân.
“Đại sứ quán Úc nói họ sẽ đưa xe đến đón tôi về nước. Nhưng làm sao tôi có thể bỏ lại những đứa bé vô tội”.
“Ngày mà quân lính tràn vào cô nhi viện với súng, xe tăng và vũ khí. Tôi biết đó là lúc nguy hiểm nhất. Họ cho rằng chúng tôi giấu thành viên của Hoang gia campuchia ở đó”.
Geraldine Cox cho rằng bà đã chơi một trò chơi chính trị tinh tế, khi bà thuyết phục được thủ tướng lâm thời Campuchia là ông Hunsen tiếp tục giữ lại cô nhi viện.
Ray Martin, bạn của bà và cũng là một nhà báo chia sẻ:
“Tôi không nghĩ bà bán linh hồn của mình, nhưng bà sẵn sàng làm tất cả mọi thứ vì an toàn của những đứa bé mồ côi, và bà được đền đáp”.
Campuchia là một quốc gia đói nghèo, người dân vẫn còn hoang mang và lo lắng về quê hương.
Tuy nhiên Geraldine Cox có niềm tin tuyệt đối về đất nước này hơn bất kỳ ai
“ Tôi là một người lạc quan, tôi hy vọng mọi thứ sẽ ổn thỏa. 40 em trong cô nhi viên đã vào đại học, 10 em khác đang học tại Úc”.
“Các em sẽ là thế hệ tiếp theo thay đổi tương lai và vận mệnh Campuchia. Tôi cảm thấy hài lòng khi nghĩ về điều này. Tôi thấy các em đang cố gắng để cải thiện quê hương”.
Thêm thông tin và cập nhật Like SBS Vietnamese Facebook
Nghe SBS Radio bằng tiếng Việt mỗi tối lúc 7pm tại sbs.com.au/vietnamese





