Tác giả bản phúc trình cho rằng việc nầy cần nên thay đổi.
"Quí vị đón đứa bé sơ sinh chào đời và chẳng bao lâu, trước khi phải nói lời tạm biệt cháu bé lần nữa".
Đó là tiếng nói của bà Ann Marie Imrie, cư ngụ tại Sydney.
Bà biết rất rõ các thử thách, mà các bậc cha mẹ phải đối diện sau khi mất đứa con mới chào đời
"Chúng tôi mới biết Xavier đã chết vào ngày 30 tháng giêng năm 2015, rồi vào ngày hôm sau tôi sinh ra, cháu chào đời vào ngày 31 tháng giêng".
Đêm đó bà cho biết, đã mang lại cho bà rất nhiều khó khăn.
"Điều khủng khiếp là tôi thức trọn đêm trong bệnh viện và được chuyển sang phòng hộ sinh".
Tôi có phòng riêng thế nhưng tôi ở đó mà chẳng có đứa con của mình, tôi nằm đó nghe tiếng khóc của các đứa trẻ khác, và đó quả thực sự là một chấn thương hết sức lớn lao" ,Ann Marie Imrie.
Nỗi ám ảnh về chuyện bé sơ sinh chết trong bụng mẹ, là điều mà hàng trăm gia đình trên khắp nước Úc đều hiểu biết, với mức độ có 6 bé sơ sinh chết trong bụng mẹ mỗi ngày tại Úc.
Cô Danielle Pollock là một sinh viên ban tiến sĩ, về chăm sóc y tế và hộ sinh thuộc đại học Nam Úc, đã bắt đầu cuộc nghiên cứu mới đề cập đến sự im lặng và điều cấm kỵ, chung quanh chuyện bé sơ sinh chết trong bụng mẹ.
"Tôi không nghĩ có ai muốn sự thực nghĩ đến, là bé sơ sinh có thể chết được".
"Chúng ta ở trong một quốc gia may mắn, khi hầu hết bé sơ sinh không chết và chúng ta có cảm tưởng sai lầm rằng, chuyện đó sẽ không xảy đến với chúng ta, thế nhưng mọi người đều như nhau và đều không muốn bàn đến chuyện đó".
"Tôi nghĩ đó là một chuyện khó khăn để hiểu được, là hệ thống chăm sóc y tế không thể cứu mạng được tất cả các bé sơ sinh", Danielle Pollock.
Cuộc nghiên cứu của cô Pollock, bao gồm các cuộc khảo sát đối với các cha mẹ có con bị chết trong bụng, đã tìm thấy hơn 70 phần trăm các cha mẹ không được các bác sĩ báo cho biết, vê khả năng có việc bé chết trong bụng mẹ,
"Đó là chuyện thiếu thông tin về chuyện bé sơ sinh chết trong bụng mẹ và những điều cấm kỵ chung quanh vấn đề đó".
"Chuyện nầy không được phổ biến, không được thảo luận thường xuyên trong thai kỳ và chắc chắn đó không phải là chuyện các phụ nữ mang thai muốn nghĩ đến, đó là chuyện mất mát không thấy được", Danielle Pollock.
Cô Pollock cho biết, đó không chỉ là các chuyên gia y tế cần vượt qua điều cấm kỵ đó, mà cả gia đình và bạn hữu của gia đình có con mất trong bụng mẹ nữa.
"Nhiều lúc các bậc cha mẹ lo lắng chỉ muốn quí vị có mặt ở đó với họ, cung cấp một bữa ăn, hỏi về bé sơ sinh của họ, tên tuổi họ và nhớ ngày sinh như là một đứa trẻ còn sống".
"Vì vậy điều quan trọng là hiểu biết những điều có lẽ quí vị không bao giờ hiểu được, trừ khi quí vị đã trải qua những trải nghiệm nầy, vì vậy chỉ cần mang lại cho họ sự hỗ trợ thực sự và chia xẽ nỗi khổ đau cùng họ", Danielle Pollock.
Cuộc nghiên cứu thảo luận về tầm quan trọng của sự hiểu biết đứa trẻ, một tình trạng mà bà Imrie đã đối diện trong một tình huống độc đáo của bà, bằng cách viết một quyển sách trẻ em trong niềm thương nhớ đứa con trai của bà.
"Đối với tôi, là kinh nghiệm khi đến viếng tại một nghĩa trang và cảm thấy một chút đắng lòng do không biết phải làm những gì khi đến đó, vì vậy tôi mang những sách có nhiều hình ảnh của trẻ em và bắt đầu đọc cho cháu".
"Rồi lúc đó một ý nghĩ phát sinh ,chung quanh quyển sách viết cho những bé nầy, vốn chỉ sống mãi trong trái tim chúng tôi mà thôi", Ann Marie Imrie.
"Do đó tôi có bé trai Xavier và ý tưởng của tôi là tiếp tục mối quan hệ với cháu, cho dù cháu không còn ở đây nữa", Ann Marie Imrie.
Còn cô Pollock cho biết điều quan trọng là nên nhớ rằng, có nhiều cộng đồng khác biệt nhau trên nước Úc và có những bài học có thể học được, từ các nền văn hóa khác nhau.
"Chúng tôi tìm thấy trong cộng đồng người Maori khá cởi mở, khi bàn về chuyện bé sơ sinh".
"Chúng tôi hỏi họ về nền văn hóa và những ảnh hưởng đối với nỗi khổ đau của họ".
"Họ cho biết có thể mang bé về nhà vì đứa bé thuộc về cộng đồng, hơn là chỉ nói theo nguồn gốc Anglo Saxon, thì phần lớn là giữ im lặng", Danielle Pollock.
Nhiều bệnh viện trên khắp nước Úc nay có dụng cụ được gọi là CuddleCots, giống như cái nôi đan bằng mây hay tre, thế nhưng được bọc bằng các loại chăn cách nhiệt, hầu làm chậm đi tiến trình tự nhiên xảy ra sau khi chết.
Việc nầy giúp cho cha mẹ có thêm thời gian, để đón mừng và tiễn biệt đứa con chết trong bụng mẹ.
Bà Imrie cho biết, đó là một bước đúng hướng và có thể giúp đỡ các gia đình hay những bậc cha mẹ đau khổ, những hỗ trợ cho họ tốt, khi xảy ra vụ mất mát đau lòng.
"Vì vậy không có nhiều người gặp gỡ bé sơ sinh của quí vị và rất khó cho họ ,với sự kiện đây là một con người bé nhỏ có nhiều ý nghĩa trong thế giới tuyệt đối của quí vị và gia đình".
"Tôi nghĩ một điều then chốt đó là chuyện quan trọng đặc biệt cho chính tôi, khi có thể luôn luôn tiếp tục với con trai tôi".
"Do đó tôi có bé trai Xavier và ý tưởng của tôi là tiếp tục mối quan hệ với cháu, cho dù cháu không còn ở đây nữa", Ann Marie Imrie.
Thêm thông tin và cập nhật Like SBS Vietnamese Facebook Nghe SBS Radio bằng tiếng Việt mỗi tối lúc 7pm tại sbs.com.au/Vietnamese





