Có 13 triệu người Úc có đủ khả năng để ghi tên trở thành người hiến tặng nội tạng, thế nhưng họ dã không làm như vậy.
Những người nầy hiện được thúc giục chỉ cần 1 phút để ký tên, hầu có thể cứu mạng sống của hơn 1800 người đang nóng lòng chờ đợi được giải phẫu ghép cơ phận hầu được sống còn.
Bà Manisha Chaubal Menon là một cựu vũ công và cũng là một doanh nhân sinh trưởng ở Ấn Độ, bà bị chẩn đoán mắc bệnh về thận do thiếu loại I-g-A protein, môt chất quan trọng để bảo vệ cơ thể chống lại các vật lạ xâm nhập.
Việc nầy lâu ngày khiến cho thận bị tỗn hại và làm mất đi chức năng thanh lọc.
Bà phải đi lọc thận 3 lần trong tuần và mỗi lần mất cả tiếng đồng hồ.
Thận của bà giảm dần chức năng và chỉ còn có 42 phần trăm, rồi xuống còn 15 phần trăm và đến lúc lên danh sách chờ đợi để được hiến tặng, thì chỉ còn 10 phần trăm mà thôi.
Sau 5 năm chống chọi với căn bệnh, bà nầy 51 tuổi đã được một người bạn là Yash Dhillon hiến tặng một quả thận.
“Quí vị biết tôi mang nợ cứu tử với ông ta, quí vị không biết phải mất bao nhiêu thời gian và những chuyện khác mới đến kết quả ngày hôm nay. Tôi đuợc ơn phước từ một người mà Thượng Đế đã phái xuống để cứu mạng tôi, không phải mọi người đều có hành động cao cả nầy”.
Chồng bà là ông Prakash chăm sóc cả vợ là bà Manisha và ông Yash tại nhà, trong khi họ hồi phục sau cuộc giải phẫu.
Hiện nay bà Manisha hiện rất tích cực trong việc truyền đạt những lợi ích về việc hiến tặng tạng phủ.
“Chúng ta không nói đến chuyện có ai đó đến giết bạn, để lấy tạng phủ. Tại đất nước nầy, điều đó chắc chắn không hề xảy ra. Vì vậy tại sao lại không phải là người hiến tặng cơ phận? Đó là một chủ đề cấm kỵ khi nhiều người bàn luận trong gia đình. Có những người trẻ lên tiếng ‘Vâng chắc chắn rồi, tôi muốn là một người hiến tặng tạng phủ. Rồi cũng có những người khác thường là người lớn, chẳng muốn gần gũi với quí vị và cho biết ‘Ồ, vì lý do tôn giáo, chúng tôi không thể là người hiến tặng được”.
Một cuộc khảo sát mới của Cơ Quan về Cơ Phận và Mô Úc Châu cho thấy, chỉ có 112 người trong số 7 triệu rưỡi ngưòi sinh ra ở ngoại quốc đã ghi tên trở thành người hiến tặng hồi năm rồi.
Con số người Úc sinh ra ở hải ngoại có thể hiến tặng cơ phận và mô là 6 người trong số 600 ngàn ngưòi sinh ra ờ Trung Quốc, 4 trong số 310 ngàn người sinh ra ở Phi Luật Tân, 7 trong số 721 ngàn sinh ra ở Ấn độ, 10 trong số 564 ngàn người sinh ra tại New Zealand, 5 trong số 270 ngàn người Việt, 2 trong số 177 ngàn người sinh ra ở Ý và 3 người trong số 177 ngàn người sinh ra ở Malaysia.
Vì vậy tại sao những người khác, không ký tên vào danh sách hiến tặng?
Giám đốc y tế toàn quốc của Tổ Chức Cơ Phận và Mô Úc châu là bà Helen Opdam đưa ra vài nhận xét sâu sắc.
Bà cũng là chuyên viên cao cấp trong phòng cấp cứu tại bênh viện Austin ở Melbourne, cũng như là giám đốc đơn vị chăm sóc đặc biệt tại bệnh viên tư nhân Warringal.
“Tôi nghĩ nhiều người không biết làm thế nào để ghi tên hiến tặng tạng phủ, hoặc chẳng biết những chuyện nầy. Việc cấy ghép cơ phận là chuyện cứu mạng cho nhiều người và đây là một cơ hội hết sức quí báu. Trong cộng đồng người dân Úc, chúng tôi rất yêu mến khi chúng ta có một cộng đồng đa văn hoá và điều nầy giúp cho nước Úc thêm nhiều nguồn lực. Tôi nghĩ mọi người chúng ta đều muốn được giải phẫu ghép cơ phận cho chính chúng ta và những người thân yêu. Việc làm duy nhất để chuyện nầy xảy ra, là khi chúng ta cũng sẵn lòng hiến tặng cơ phận. Điều nầy đặc biệt quan trọng trong số những người thuộc các nguồn gốc sắc tộc khác nhau, sẵn sàng hiến tặng tạng phủ”.
Được biết, mức độ hiến tặng rất thấp trong số các cộng đồng di dân.
Có một vài lý do khiến chuyện nầy xảy ra là do những chưyện dị đoan, mê tín hay ngộ nhận trong phạm vi gia đình, tôn giáo, nguồn gốc, chủng tộc, các quan ngại về chuyện ghi tên, thông tin sai lạc về bằng lái xe, chọn lựa cho cuộc sống và tuổi tác.
Một trong các lý do khiến gia đình từ chối việc hiến tặng, đơn giản là họ chẳng biết người thân yêu nào để hiến tặng.
Những người Úc thuộc nguồn gốc đa văn hóa hiện được khuyến khích thảo luận chuyên nầy với những người thân yêu.
“Những gì chúng tôi tìm thấy khi nói chuyện với các thân nhân gặp tình cảnh khó khăn, là họ muốn tôn trọng ước muốn và tôn trọng lời hứa với những người thân yêu. Một trong các vấn đề lớn nhất, là họ chẳng bàn về chuyệ hiến tặng tạng phủ. Hãy nói chuyện với gia đình của quí vị, cho biết mình là người sẵn sàng hiến tặng cơ phận sau khi qua đời và đây là chuyện thực sự quan trọng. Một trong nhữnng chuyện dị đoan mà mọi người lo lắng là nếu họ ghi tên, thì liệu các bác sĩ và y tá có cố sức để giữ mạng sống cho quí vị hay không. Tôi có thể bảo đảm với quí vị là chuyện nầy không hề xảy ra”.
Có 73 phần trăm các gia đình hiểu biết trước về ý định sẵn lòng hiến tặng cơ phận của người thân, việc nầy gia tăng đến 90 phần trăm nếu người qua đời đã ghi tên hiến tặng.
Thế nhưng khi gia đình không hay biết về quyết định của người thân về chuyện hiến tặng, chỉ có 44 phần trăm các gia đình là đồng ý với nghĩa cử cao đẹp nầy.





