Haring, 11 tuổi, dự đoán của cậu về trận đấu giữa Hàn Quốc và Úc vào Chủ nhật, tỷ số có thể là 3-2 nghiêng về Úc.
Cậu ấy đã không sai. Cho đến khi điều này xảy ra.
Một khoảnh khắc hồi hộp sau trận hòa 3-3 trước hơn 60.000 khán giả tại Sân vận động Úc - lập kỷ lục mới về số lượng khán giả lớn nhất trong lịch sử giải đấu.
Những trái tim chia đôi giữa hai màu áo
Sinh ra ở Hàn Quốc, Haring chuyển đến Úc khi cậu bốn tuổi cùng gia đình.
"Thành thật mà nói, tôi cảm thấy có nhiều cảm xúc lẫn lộn, ý tôi là đất nước tôi đang sống và đất nước tôi sinh ra lại thi đấu với nhau thật là điên rồ," Haring nói.
Với gốc gác gắn liền với Hàn Quốc, Clara, một nhà tâm lý trị liệu, cũng có cảm xúc tương tự.
"Sống ở Úc và là người Úc, tôi rất tự hào, nhưng tôi nghĩ việc giữ liên lạc với gia đình và họ hàng rất quan trọng đối với tôi.”
“Vì vậy, sâu thẳm trong lòng, tôi nghĩ mình vẫn cổ vũ cho Hàn Quốc, nhưng bạn biết đấy, đội tuyển Matildas rất mạnh và tất cả các cầu thủ đều tuyệt vời.”
“Chúng tôi đã được xem một vài cầu thủ Matildas thi đấu khi sống ở London trong đội bóng Ngoại hạng Anh, nên vâng, chắc chắn là tôi cũng cổ vũ cho họ," Clara chia sẻ.
Jae chuyển từ Hàn Quốc đến Úc vào năm 1988 cùng vợ.
"Tôi luôn dạy các con tôi rằng, chúng ta là người Úc gốc Hàn, chúng ta cổ vũ cho cả hai đội. Nhưng thật khó để cảm nhận được tinh thần Hàn Quốc khi sống ở đây, vì vậy hôm nay chúng tôi cổ vũ cho màu đỏ," Jae tâm sự.
Con trai 11 tuổi của ông, Joshua, nói rằng cậu bé cổ vũ cho cả hai đội.
"Em đến đây để trải nghiệm cảm giác được ở trong sân vận động, những trải nghiệm... Em nghĩ mình chỉ hy vọng điều tốt đẹp nhất,"
Geena Han là sinh viên Đại học Sydney, có mối liên hệ với Hàn Quốc.
Cô ấy nói rằng gia đình cô luôn ủng hộ đất nước mình từ khi còn nhỏ.
"Chúng tôi là người Úc, có quốc tịch đầy đủ và từ nhỏ chúng tôi đã xem tất cả các trận đấu thể thao với bố mẹ là người Hàn Quốc, vì vậy theo thời gian chúng tôi luôn cổ vũ cho Hàn Quốc, nhưng điều đó thật khó vì chúng tôi cũng muốn cổ vũ cho Úc, nhưng nếu hai đội thi đấu với nhau - tôi nghĩ - chúng tôi thường mặc đồ màu đỏ."]]
Đội tuyển Matildas sẽ đến Perth tuần này để thi đấu trận tứ kết với đội xếp thứ hai bảng B.
Tinh thần thép và những bài học trên sân cỏ
Alanna Kennedy, người đã ghi cả hai bàn thắng vào tối Chủ nhật (ngày 8 tháng 3) - và bốn bàn thắng trong giải đấu cho đến nay - nói rằng các - đội tuyển Matildas cần phải hồi phục, tập hợp lại và đoàn kết.
"Chúng tôi đã có những khoảnh khắc, họ cũng có những khoảnh khắc, chúng tôi đã tìm cách trở lại trận đấu và không may là để họ gỡ hòa trong hiệp hai. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi đã thể hiện tinh thần không bao giờ bỏ cuộc vào cuối trận đấu và tôi chắc chắn rằng chúng tôi sẽ mang tinh thần đó vào trận đấu tiếp theo," Kennedy nhận định.
Nhưng huấn luyện viên của Úc, Joe Montemurro, nói rằng họ phải học cách giữ bóng tốt hơn.
"Chúng ta phải giữ bóng tốt hơn. Chúng ta không thể để lỡ cơ hội - đó là điều tôi luôn ủng hộ từ ngày đầu tiên - khi chúng ta làm được, chúng ta phải làm thật tốt.”
“Và rồi chúng ta bắt đầu cố gắng ép buộc mọi thứ khi không cần thiết. Khi mà đà trận đấu không còn. Trận đấu trở nên lộn xộn và đến một điểm mà tôi không thích, thành thật mà nói.”
“Nhưng cũng có một số khoảnh khắc rất tốt trong hiệp một. Có một số cơ hội mà tôi nghĩ chúng ta đáng lẽ phải tận dụng được," Montemurro.
Một cổ động viên của đội tuyển Matildas, Emily Cokely, chia sẻ với đài SBS rằng cô ấy đến đó để cảm nhận bầu không khí và năng lượng của người hâm mộ từ cả hai phía.
"Cách cả nước cổ vũ cho đội tuyển Matildas trong suốt World Cup đã khiến tôi cảm thấy tràn đầy hy vọng và lạc quan hơn, và điều đó chứng tỏ đây không chỉ là một giai đoạn nhất thời mà mọi người cũng đang cổ vũ nhiệt tình cho Asian Cup.”
“Thật tuyệt vời khi thấy thể thao nữ được tôn trọng hơn rất nhiều trong những năm gần đây," Cokely chia sẻ.
Khoảng cách đãi ngộ và tương lai của bóng đá nữ
Là một người từng chơi bóng đá, Brioney Staples, một người hâm mộ đội tuyển Matildas, cho biết thật vui khi thấy môn thể thao này ngày càng phát triển đối với nữ giới.
"Tôi nghĩ thật tuyệt khi bóng đá nữ ngày càng phát triển, vì tôi đã chơi bóng từ khi ngoài 20 tuổi, giờ tôi gần 30 rồi.”
“Thật vui khi thấy môn thể thao này phát triển và các đội bóng nữ ngày càng lớn mạnh," Staples nói.
Tuy nhiên, nhà văn, giảng viên và nhà nghiên cứu tại Trung tâm Tư pháp thuộc Đại học Công nghệ Queensland, Fiona Crawford cho biết, mặc dù lượng người hâm mộ của đội tuyển Matilda đã tăng mạnh, nhưng vẫn còn nhiều việc phải làm.
Một ví dụ rõ ràng, thành công của World Cup nữ 2023 đã không lan tỏa đến giải A-league nữ, giải đấu trong nước. Chúng ta đã thấy tỷ lệ khán giả thực sự giảm sút trong mùa giải này. Chúng ta cũng thấy rằng, mức lương không theo kịp.
Các cầu thủ hàng đầu đang kiếm được rất nhiều tiền hoặc bắt đầu kiếm được một khoản tiền kha khá, nhưng các cầu thủ trong nước thì không. Họ không nhận được mức lương toàn thời gian, họ không chơi bóng đá quanh năm.
Tất cả họ đều làm nhiều công việc khác và cố gắng duy trì sự nghiệp bóng đá của mình.
Trước thềm Thế vận hội Brisbane 2032, Fiona Crawfords cho rằng luật pháp cũng như đầu tư thực sự là cần thiết.
Điều này rất quan trọng đối với thể thao nữ nói chung.
Đối với giải đấu năm nay, tiền thưởng của Cúp bóng đá nữ châu Á sẽ không tăng - vẫn giữ nguyên ở mức 2,55 triệu đô la Úc (1,8 triệu đô la Mỹ) được chia cho bốn đội đứng đầu, giống như năm 2022.
Năm 2023, khoản phân bổ cho đội nam là 21 triệu đô la Úc (14,8 triệu đô la Mỹ).
Fiona Crawford cho biết thể thao nữ từ trước đến nay luôn bị thiếu kinh phí.
"Khoảng cách giữa bóng đá nữ và bóng đá nam là 88%, và điều đó là không thể chấp nhận được vào năm 2026. Vì vậy, điều chúng ta thực sự cần là một số lời kêu gọi nói rằng, này, việc không có tiền thưởng ngang bằng là không thể chấp nhận được nữa," Crawford.
Bà nói rằng trong khi có áp lực lên một số nhà tổ chức lớn như FIFA và AFC (Liên đoàn bóng đá châu Á) để thu hẹp khoảng cách tiền thưởng đó, tuy nhiên, tốc độ thực hiện lại không đủ nhanh.
Khi bóng đá vượt xa khuôn khổ một môn thể thao
Bà nói thêm rằng trong khi đội tuyển Matildas đã có những bước tiến lớn, thì các đội như Hàn Quốc hay Iran vẫn còn một chặng đường dài phía trước.
"Thật thú vị khi đội tuyển Matildas thi đấu vào Ngày Quốc tế Phụ nữ và họ lại đối đầu với một đội bóng đang ở vị thế tương tự như họ 10 năm trước.”
“Chúng ta biết rằng Matildas đã phải đình công vào năm 2015 vì các điều kiện. Một phần là do vấn đề tiền lương, nhưng phần khác là do các điều kiện, hợp đồng và nguồn lực không được ưu tiên.”
“Hàn Quốc, bạn biết đấy, đã thi đấu rất tốt, tôi định nói là gần như thắng, và rồi đã hòa với Matildas. Nhưng đó là một sự tương phản thực sự thú vị để chúng ta được chứng kiến," bà Crawford chia sẻ.
Điều này diễn ra trong bối cảnh Úc đang chịu áp lực rất lớn phải cung cấp tị nạn cho đội tuyển bóng đá nữ Iran, với những lo ngại ngày càng tăng rằng họ sẽ bị bức hại khi trở về nước sau giải đấu.
Tuần trước (Thứ Hai, ngày 2 tháng 3), các cầu thủ đã không hát quốc ca - điều được xem như một cuộc phản đối im lặng.
Sau đó, đài truyền hình nhà nước Iran đã gọi họ là những kẻ phản bội thời chiến, nói rằng hành vi của đội bóng là đỉnh điểm của sự ô nhục.
Sau trận thua 2-0 vào tối Chủ nhật [[ngày 8 tháng 3]] trước Philippines, những người biểu tình đã bao vây xe buýt chở đội tuyển bóng đá nữ Iran tại Gold Coast.
Cựu đội trưởng đội tuyển Socceroos và nhà hoạt động nhân quyền, Craig Foster cũng đã kêu gọi FIFA và AFC thực hiện nghĩa vụ bảo vệ an toàn cho các cầu thủ.
Bộ trưởng Tư pháp Michelle Rowland cho biết bà chỉ có thể bình luận hạn chế về tình hình này.
"Thật sự rất đau lòng. Và tôi nghĩ đó là một khoảnh khắc xúc động khi thấy thể thao gắn kết mọi người và các quốc gia lại với nhau, và tôi nghĩ tất cả chúng ta đều công nhận sự dũng cảm của các cầu thủ. Tôi chỉ có thể bình luận hạn chế vì những lý do mà tôi chắc chắn các bạn sẽ hiểu. Nhưng các quyết định về vấn đề thị thực do Bộ Nội vụ đưa ra."
Một bản kiến nghị nêu rõ 'mối quan ngại nghiêm trọng' về tình hình chiến tranh hiện tại ở Iran đã được gửi đến Bộ trưởng Nội vụ Tony Burke.
Fiona Crawford nói rằng với thể thao nữ và bóng đá nữ, nó không bao giờ chỉ đơn thuần là về môn thể thao.
"Điều cốt lõi trong đó là bình đẳng giới, nhân quyền, sự hòa nhập. Có rất nhiều điều đang diễn ra.”
“Và đó là điều khiến nó trở thành một nghiên cứu thực sự hấp dẫn, nhưng cũng là điều khiến nó trở nên đau lòng. Và tôi nghĩ khi bạn thấy những gì Iran đang trải qua hiện nay, tôi không thể nói về cảm giác của một cầu thủ trong hoàn cảnh đó.”
“Nhưng họ vừa muốn đại diện cho đất nước của mình và làm hết sức mình trong môn thể thao này, nhưng họ cũng phải đối mặt với những thách thức chồng chất từ chính đất nước mình.”
“Tất cả bạo lực đang diễn ra hiện nay. Và tôi thực sự rất thương cảm cho họ," bà Crawford chia sẻ.
READ MORE

SBS Việt ngữ
Đồng hành cùng chúng tôi tại SBS Vietnamese Facebook và cập nhật tin tức ở sbs.com.au/vietnamese
Chúng tôi cũng có mặt trên YouTube
Nghe SBS Tiếng Việt trên ứng dụng miễn phí SBS Audio, tải về từ App Store hay Google Play




