Với chi phí giáo dục ngày càng tăng, ngày càng có nhiều ông bà giúp đỡ con cái bằng cách trả tiền học phí cho cháu. Tuy nhiên, với việc tuổi thọ trung bình đang ngày càng tăng, các bậc ông bà cũng nên cân nhắc kỹ trước khi quyết định bỏ khoản tiết kiệm hưu bổng ra để trả học phí cho cháu.
Chi phí giáo dục vẫn là mối lo lớn
Hiện tại ở Úc, chi phí cho giáo dục vẫn là mối bận tâm lớn với nhiều gia đình. Tính ra, với một em nhỏ sinh năm 2018, chi phía để gửi vào hệ thống trường tư thục từ giáo dục mầm non cho đến khi học hết lớp 12 sẽ là gần nửa triệu đô la. Thậm chí, con số này có thể còn cao hơn với các thành phố lớn.
Một cuộc khảo sát gần đây của Edstart cho thấy, chỉ một nửa số gia đình có con học tại các trường tư có thể chi trả nổi các khoản phí bằngchính thu nhập của họ.
Ông Jason Murray thuộc Qsuper nói rằng, với việc chi phí giáo dục tăng 44% trong 6 năm tính đến năm 2016, dựa trên dữ liệu của Cục Thống kê Úc, không có gì đáng ngạc nhiên khi ngày càng có nhiều ông bà giúp đỡ việc trả học phí cho cháu của họ.
“Chúng tôi đã nhận thấy, với các thành viên tuổi từ 25 đến 34, 37% cho rằng chi phí giáo dục cho trẻ em là rất đáng quan ngại. Tỉ lệ này tăng lên theo tuổi. Bởi vậy, nhóm tuổi tiếp theo từ 35 đến 44 tuổi, tỉ lệ này là 44% Vì vậy, rõ ràng, đây là một vấn đề gây ra áp lực rất lớn lên các gia đình trẻ. Điều đó dẫn đến khả năng là những người như ông, bà sẽ cố gắng để giúp đỡ con cái họ trả tiền học cho các cháu” – ông nói.
Nên hay không nên?
Ông Bryan Ashenden, người đứng đầu về tài chính và vận động tài chính của Tập đoàn tài chính BT cho biết, những người thuộc thế hệ bùng nổ dân số (baby boomers) đang ngày càng thích trả tiền học phí thay vì để lại tiền cho con cháu tùy nghi sử dụng.
Ông này phân tích: “Nếu quý vị để lại tiền hay bất động sản lại trong di chúc, luôn có nguy cơ bị mất mát và những đồng tiền đó, cuối cùng có thể lại chui vào túi người khác hay có thể được sử dụng vào những mục đích hoàn toàn khác với mong muốn của quý vị. Cũng như, khả năng bị đánh thuế cũng là một yếu tố cần cân nhắc. Vì vậy, cuối cùng thì có thể những đồng tiền được di chúc lại không còn nhiều, như những gì ban đầu quý vị vẫn nghĩ”.
Ông Ashenden cho biết, với câu hỏi về việc liệu ông bà có nên trả tiền học phí cho cháu, bằng tiền tiết kiệm, trái phiếu hay tiền hưu bổng, thì câu trả lời chính là xác định xem ông bà phải đóng góp bao nhiêu.
Một điều nữa cũng cần lưu ý là quy định về quà tặng do chính phủ quy định.
“Nếu quý vị nhận được, chẳng hạn như tiền trợ cấp tuổi già từ chính phủ, những quy tắc tặng quà này sẽ áp dụng. Điều đó không có nghĩa là quý vị không thể cho con cháu số tiền đó, nhưng quy định được áp dụng nếu quý vị cho vượt quá hạn mức, thường là 10 ngàn đô la mỗi năm hoặc 30 ngàn đô la trong khoảng thời gian 5 năm. Nếu quý vị cho đi nhiều hơn số tiền đó, thì số tiền quá mức đó, cho dù quý vị không còn sở hữu nó, chúng vẫn được coi là có tài sản của quý vị. Và điều đó có nghĩa là Centrelink sẽ cân nhắc về mức lương hưu mà bạn có thể nhận được” – theo ông Ashenden.
Một khảo sát gần đây của quỹ hưu bổng REST cho thấy, gần 1/3 số người về hưu ở Úc có kế hoạch sử dụng tiền hưu bổng của họ để trả các khoản học phí cho cháu.
Ông Jason Murray khuyên rằng, các bậc cao niên cần phải nhớ rằng, mục đích cuối cùng của tiền hưu bổng vẫn là để dành cho sự an hưởng khi đã nghỉ hưu.
“Có một vấn đề về thuế mà quý vị cần biết là một số sản phẩm, như trái phiếu đầu tư hay trái phiếu bảo hiểm, có cấu trúc thuế khác nhau. Và chúng cần được xem xét kỹ. Cũng vậy, hãy xem làm cách nào có thể tài trợ cho việc học hành của các cháu về lâu về dài, và hãy nhớ rằng, sẽ có những điều khác tác động đến, trong đó có cả sức khỏe của quý vị. Hãy nhớ là quý vị không nên đưa ra cam kết nào nếu quý vị không thể làm được điều đó về lâu về dài trong tương lai. Và nếu quý vị xem xét đầu tư tiền vào trái phiếu đầu tư hoặc các cấu trúc đầu tư khác, ai sẽ là người có quyền kiểm soát chúng?”
Người cao niên di dân vẫn muốn cháu học trường tư
Bà Anu Krishnan, một nhân viên công tác xã hội, có trụ sở tại Melbourne, nói rằng, không phải ai cũng đủ khả năng để chi trả cho học phí cho các cháu của họ. Nhưng điều này không ngăn cản việc ông bà góp phần mở ra một tương lai tươi sáng cho các cháu, bằng việc giúp đỡ một tay, bằng những cách khác nhau, nếu điều này nằm trong khả năng của họ.
Trước khi quyết định, người cao niên hãy nên bắt đầu trò chuyện với con cái và không nên ngại phải hỏi những câu hỏi đại loại như, được rồi, con muốn ba trả 1.000 đô la mỗi tháng, nhưng tiền đó để làm gì; ba phải trả số tiền đó trong bao lâu - bà Anu Krishnan, một nhân viên công tác xã hội ở Melbourne, tư vấn.
Bà Krishnan cho biết: “Tôi nghĩ rằng, trong các cộng đồng người di cư, có một nhận thức về sự ưu thế của các trường tư. Họ muốn con cái họ xây dựng một mạng lưới quan hệ tốt, điều mà họ thấy là các trường tư có lợi thế hơn. Đó cũng là lý do tại sao, nhiều người bỏ tiền cho con cái họ học thêm và thúc con em họ tham gia vào các kỳ thi ở trường tư đặng kiếm học bổng. Một trong những phụ huynh từng nói với tôi rằng, ông bà đã trả tiền để đầu tư vào việc học cho con ông, để kiếm học bổng ở các trường tư, vì xét ra điều đó hợp lý hơn so với việc trả đủ cho 5 năm học phí”.
Cứ 5 người Úc trên 65 tuổi thì có 1 người sinh ra tại một quốc gia không nói tiếng Anh. Bởi vậy, nhiều người cao niên có tiền nhưng hiện được quản lý bởi những những người con lớn lên ở Úc.
Bà Krishnan khuyên rằng, những người lớn tuổi nên cố gắng biết rõ tình hình tài chính của họ trước khi quyết định làm bất cứ điều gì với tiền hưu bổng.
“Nếu họ có 2 hoặc 3 đứa cháu nội, khoản tiền này sẽ tăng lên khá nhiều và sau đó, họ sẽ phải trợ cấp rất nhiều. Bởi trong sũy nghĩ của họ, họ phải chăm sóc cho những đứa cháu. Và sau đó, nếu họ trả tiền cho các cháu, là do họ nghĩ, họ làm điều đó bởi đó là nghĩa vụ của họ, bởi đó là điều mà họ muốn làm, ngay cả khi họ đang gặp khó khăn về tài chính, hoặc có vấn đề tiêu cực về tài chính” – bà này phân tích.
Đừng để bị lạm dụng tài chính
Lạm dụng tài chính là một trong những hình thức lạm dụng người cao tuổi phổ biến nhất ở Úc. Kinh nghiệm của bà Kridshnan khi làm việc với cộng đồng người Ấn Độ tại Nam Melbourne cho thấy một điều đáng chú ý rằng, người cao niên dễ có thể bị lạm dụng tài chính dẫu có thể, họ không hề ý thức được việc đó.
Bà Krishnan đề nghị rằng, nếu qúy vị - những người cao niên - cảm thấy mình đang lâm vào tình trạng đó, quý vị hãy đến trao đổi với trung tâm dịch vụ pháp lý tại cộng đồng địa phương của quý vị, để được tư vấn tài chính hợp lý; cũng như, hãy có một cuộc trò chuyện cởi mở với con cái của quý vị, trước khi quý vị đưa ra bất kỳ cam kết dài hạn nào.
Bà Krishnan khuyên: “Bởi vậy, người cao niên cần bắt đầu trò chuyện với con cái và không nên ngại phải hỏi những câu hỏi đại loại như, được rồi, con muốn ba trả 1.000 đô la mỗi tháng, nhưng tiền đó để làm gì; ba phải trả số tiền đó trong bao lâu. Họ phải hiểu rằng, nếu 1000 đô la đó rút từ tiền tiết kiệm của họ mỗi tháng, thì sau 4 năm, con số sẽ là 50 hoặc 60 ngàn đô la. Vì vậy, họ cần phải hiểu ý nghĩa của những con số đó và đưa ra quyết định sau khi đã nắm được đầy đủ thông tin”.






