Có hơn 2400 trẻ em có cha mẹ chết vì dịch bệnh ebola, ngoài ra còn có 4079 em khác bị chia cách khỏi gia đình, kể từ khi dịch bệnh khởi phát tại Congo ,hồi tháng 8 năm rồi.
Trong 4 ngày trong tuần, có 23 trường hợp bệnh ebola đã được ghi nhận tại quốc gia nầy, nơi các bạo động diễn ra làm ngăn trở các nỗ lực chấm dứt dịch bệnh, kéo dài 16 tháng qua.
Bà Brianna Piazza thuộc tổ chức World Vision viếng thăm Congo hồi thang 7 và 8 vừa qua.
Bà cho biết, trẻ em sống sót sau dịch bệnh đã trở nên mồ côi khi mất hết cha mẹ, nhưng vẫn còn đối diện với nhiều thử thách.
“Những chỗ thuê mướn phù hợp với túi tiền hay những chuyện đơn giản như là thực phẩm, những thứ đó khiến cho con trẻ lâm vào cảnh chờ đợi trong vô vọng".
"Đó là một mối đe dọa thực sự cho cuộc sống của chúng, vì chúng tôi biết qua kinh nghiệm khi quí vị thấy được sự sụt giảm trong kinh tế gia đình, đôi khi chúng quay sang thái độ tiêu cực để đối phó với các chiến thuật, vốn có thể là điều hết sức tồi tệ cho các em".
"Vì vậy thay vì đi học, trẻ em có thể phải lao động trên đường phố, hay có thể tìm đến những việc làm nguy hiểm nào đó".
"Nó thực sự cướp mất thời thơ ấu của các em, không kể đến những hậu quả xã hội và tâm lý nữa”, Brianna Piazza.
Phúc trình có tên là ‘Đằng Sau Ebola’, chia sẻ những lo âu của 139 trẻ em ,sống ngay tại tâm điểm của dịch bệnh ebola, là phía bắc Kivu ở Congo.
Có 70 phần trăm những người sống sót khỏi bệnh ebola, được phỏng vấn và nói rằng, họ cảm thắy bị các bạn bè xa lánh.
Có 30 phần trăm cho biết, gia đình của họ khiến họ cảm thấy như những người xa lạ.
Bé Sarah 15 tuổi sống sót nói rằng, tại thành phố đông bắc Beni, láng giềng không tin rằng cô đã hết bệnh và nhiều trẻ em không chơi với cô.
“Trong khu xóm của tôi, có nhiều người phần lớn là thành phần hiểu biết, thế nhưng cũng có một số chẳng tin gì cả".
"Đặc biệt có một lý do mà họ không tin, khi có 2 gia đình họ từ chối ngay cả chuyện để cho trẻ em đến nhà tôi, ngay cả nếu phải giải thích với họ, họ vẫn không chịu hiểu”, Sarah.
Một bé trai tên là Beni cũng sống sót nói rằng, nhiều trẻ em sống sót sau cơn bệnh cảm thấy hết sức lẻ loi.
“Với bệnh ebola, chúng tôi không thể tiếp cận với vài môn chơi, bởi vì các bậc cha mẹ cấm cản chúng tôi chơi, với lo sợ là bị lây nhiểm".
"Tại trường học, chúng tôi theo sát các bài học và lo sợ khi ngồi chung băng ghế hay đụng chạm, các bạn bị bệnh".
"Nhiều người sự hãi khi đến gần trẻ em bị bệnh ebola, cũng như những ngôi nhà có người mắc bệnh nầy”, Beni.
Tổ chức Y tế thế giới WHO của Liên hiệp quốc và tổ chức Y tế Không Biên giới Médecins Sans Frontières nói rằng, họ buộc phải tạm thời rút các nhân viên địa phương bị bệnh Ebola trước đây tại Biakato, do các tấn công vào những người nầy.
Tại phía bắc Kivu, cô gái nầy cho biết các vụ bạo động khiến cô phải luôn luôn di chuyển hết nơi nầy đến nơi khác.
“Tôi chẳng có nơi trú ngụ vài lần, chúng tôi phải di chuyển từ nơi nầy sang nơi khác".
"Khi các binh sĩ bắt đầu nổ súng và ra lệnh mọi người phải đi nơi khác, rồi chúng tôi thấy bom nổ và người chết, những chuyện mà tôi không thể nào tả lại cho hết được, Sarah".
Một cô gái 17 tuổi khác là Ghisleen cho biết, những cấm kỵ chung quanh dịch bệnh nầy, là một lý do khiến cô không thể đi học, sau khi cả hai cha mẹ đều qua đời vì bệnh ebola hồi tháng 7.
Cùng với em gái mới được 3 tuổi, cô Ghislene viết một lá thư đến Thủ tướng Úc Scott Morrison, yêu cầu nước Úc giúp đỡ trong việc gia tăng viện trợ y tế.
"Vì vậy đó là những hậu quả khác, rất đang quan ngại vào lúc nầy”, Brianna Piazza.
Cô nói rằng, cả hai chị em hiện được người chú và thím chăm sóc, thế nhưng do họ còn lo cho 5 người con của họ, nên mọi chuyện đều trở nên quá khó khăn.
“Bệnh ebola đã ảnh hưởng đến gia đình chúng tôi và chúng tôi rất buồn, quả thật hết sức buồn bã vì mất đi tình yêu của cha lẫn mẹ, do chúng tôi phải xa cách họ".
"Chúng tôi bị cô độc, vì cha mẹ phải đến những trung tâm y tế khác nhau ở nơi nầy nơi khác".
"Mọi tiền bạc đều được chi hết vào các toa thuốc, chi phí chữa bệnh và chúng tôi hết sức u buồn khi sống lẻ loi tại nhà”, Grislene.
Còn bà Piazza nói rằng, cần có các ngân khoản thêm nữa vốn hết sức cấp thiết, để chống lại dịch bệnh ebola trên toàn cầu và bà thúc giục chính phủ Úc hãy khẩn cấp gia tăng phần đóng góp.
“Chỉ vì ebola ảnh hưởng tại một quốc gia ở trung tâm Phi châu nơi chẳng có nhiều người Úc đến, hoặc là nơi quí vị thực sự chẳng có nhiều gắn bó, thì những người nầy vẫn là con người".
"Mọi chuyện là do từ một trường hợp, có thể lan truyền qua nhiều nơi khác trong vùng".
"Nếu một người đi du lịch quốc tế trên một chuyến bay đến Âu châu, hay những nơi khác trên thế giới, thì chuyện có thể xảy ra trong giai đoạn nầy được xem là khá thấp".
"Thế nhưng một điểm mà quí vị không bao giờ biết và quí vị không nên chờ đợi đến khi bệnh ebole đến bờ biển nước Úc, rồi mới thực sự làm những chuyện nào đó".
"Chúng ta nên cố gắng và tích cực hành động”, Brianna Piazza.
Con số các ca nhiễm bệnh ebola mới tại Congo, đã giảm sụt từ khoảng 100 vụ mỗi tuần hồi tháng 8, nay giảm xuống còn khoảng 10 vụ mỗi tuần.
Thế nhưng bà Piazza cho biết dịch bệnh vẫn hoành hành, với nguy cơ tái phát dịch bệnh là chuyện có thật.
“Nó có thể là là nhiều tháng và cũng có thể là một năm nữa, cho đến khi chúng ta thấy dịch bệnh được hoàn toàn kiểm soát".
"Tôi nghĩ, chúng ta nên quên đi chuyện những đứa trẻ không sống sót vì bệnh ebola, thế nhưng chúng cũng chẳng còn cha lẫn mẹ".
"Chuyện nầy sẽ ảnh hưởng đến chúng trong nhiều năm sắp tới và trong quãng đời còn lại, về mặt tình cảm và tài chính".
"Vì vậy đó là những hậu quả khác, rất đang quan ngại vào lúc nầy”, Brianna Piazza.
Được biết dịch bệnh Ebola lớn thứ hai trong lịch sử, cho đến nay đã giết chết hơn 2 ngàn người.
Thêm thông tin và cập nhật Like SBS Vietnamese Facebook Nghe SBS Radio bằng tiếng Việt mỗi tối lúc 7pm tại sbs.com.au/Vietnamese








