Cô Lái Đò, bài hát gắn liền tâm tưởng người nghe nhạc Việt với dòng nhạc tiền chiến được nhạc sĩ Nguyễn Đình Phúc sáng tác một cách đầy ngẫu hứng trong một lần đi dạo bờ hồ Hoàn Kiếm với nhạc sĩ Phạm Duy.
Hai người nhạc sĩ tài hoa của tân nhạc Việt Nam trong một chiều thu Hà Nội 1942 đã cho ra hai tác phẩm bất hủ phổ thơ Nguyễn Bính, Phạm Duy với Cô Hái Mơ và Nguyễn Đình Phúc với Cô Lái Đò được hoàn thành chỉ trong hai vòng dạo quanh bờ hồ.
Và cũng ít ai biết rằng con người rất mực tài hoa cả về âm nhạc lẫn hội họa lại có lúc đau đớn thốt lên Lời Du Tử của đứa con khóc cha trong bước đường viễn xứ không thu xếp nỗi chuyến về thọ tang cha, để mới thấy ông Tạo khéo bắt kiếp tằm nhả tơ ...





