Renee gần đây đã chuyển từ bỏ phiếu cho Liên đảng sang bỏ phiếu cho One Nation, trong khi cháu gái Sarah của cô ấy dự định bỏ phiếu cho một đảng cánh tả. Sau đây là hai quan điểm khác biệt, của một người đứng tuổi và một cô gái mới 18 tuổi và sẽ đi bầu lần đầu. Chương trình ‘Insight’ yêu cầu cử tri từ khắp các phe phái chính trị 'hãy giải thích, họ bỏ phiếu cho ai và tại sao’, trong tập One Nation Wave trên SBS On Demand.
Đảng One Nation của Pauline Hanson đang có tỷ lệ ủng hộ cao hơn bao giờ hết và đang tạo ra mối đe dọa thực sự đối với Liên đảng.
Đối với bà Renee, thì trước đây bà luôn bỏ phiếu cho Liên đảng.
“Tôi không quá quan tâm đến chính trị, và tôi tin rằng các đảng lớn đang làm việc vì người dân Úc bình thường. Nhưng khi áp lực cuộc sống tăng lên, tôi đã chú ý hơn và bắt đầu mất niềm tin”, Renee.
Sống trong một cộng đồng địa phương vùng miền, khiến mọi người phải nỗ lực hết mình về mọi mặt, từ công việc, học tập, thể thao và hỗ trợ gia đình, trong khi đó người dân thành phố thường không hiểu điều đó thực sự như thế nào.
“Đối với chúng tôi, điều đó có nghĩa là phải lái xe 400km để gặp bác sĩ chuyên khoa, hàng giờ đồng hồ trên đường để đưa con đi học thể thao, và phải đối phó với đường sá tồi tệ và dịch vụ hạn chế”, Renee.

Và thực tế là theo bà là khá may mắn, vì sống gần một trung tâm khu vực lớn.
Chắc hẳn cuộc sống sẽ vô cùng khó khăn đối với những người sống ở vùng nông thôn xa xôi.
Họ làm việc chăm chỉ, nhưng mọi thứ ngày càng khó khăn hơn.
Giống như nhiều gia đình khác, bà cho biết ngày càng lo lắng liệu việc sở hữu nhà có còn khả thi hay không.
Bạn học được sự kiên cường vì bạn buộc phải làm vậy, nhưng thường có cảm tưởng như các gia đình ở vùng nông thôn, được kỳ vọng phải tiếp tục xoay xở, trong khi bị bỏ qua.
“Tôi nghĩ rằng, ở khu vực này, ngày càng có cảm tưởng rằng, những nỗ lực của chúng tôi không được công nhận và mức sống đang giảm sút. Chính những cảm nhận này, đã thúc đẩy tôi tìm đến đảng One Nation”, Renee.
Vài năm trước, bà Renee đã thay đổi nghề nghiệp sau khi làm việc trong lãnh vực dịch vụ xã hội tuyến đầu. Điều đó cho bà cái nhìn cận cảnh, về cách hệ thống hoạt động và những lỗ hổng trong đó.
Bà thấy một hệ thống đang chịu áp lực, nơi mà sự hỗ trợ không phải lúc nào cũng đến được, với những người cần nó nhất và nơi mà một số người thực sự đang cố gắng vươn lên vẫn bị tụt hậu.
Trải nghiệm đó đã thay đổi cách bà nhìn nhận mọi thứ, bao gồm cả đảng chính trị mà bà từng cảm thấy gắn bó.
Chuyển sang ủng hộ One Nation
Bà cảm thấy các chính trị gia thường quá tập trung vào những phản ứng ngắn hạn và các cuộc tranh đấu chính trị, hơn là kết quả dài hạn.
Và bà cảm thấy tầng lớp trung lưu Úc, đã bị lãng quên.
“Chúng tôi làm việc chăm chỉ để xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn, nhưng việc vươn lên ngày càng khó khăn. Chúng tôi còn phải gánh vác thêm bao nhiêu nữa, với chi phí sinh hoạt ngày càng tăng và áp lực hàng ngày?”, Renee.
Bà cho biết, đối với gia đình bà, có vẻ như bà sẽ phải làm việc và sẽ làm việc trong một thời gian rất dà,i vì chúng tôi cảm thấy mình không tiến bộ.
Bà có cảm tưởng như chỉ liên tục làm việc, để giúp đỡ những người nhận trợ cấp, chứ không thực sự được hưởng ưu đãi thuế, như những người thuộc tầng lớp cao hơn.
Chứng kiến ba đứa con tuổi teen và tuổi thanh niên xoay xở với việc học hành, học nghề, làm việc theo ca và lập ngân sách ở vùng nông thôn khiến bà cảm thấy khó khăn hơn.
“Nếu chúng tôi còn khó khăn như vậy, thì chúng có cơ hội nào, để xây dựng một tương lai an toàn ở cái gọi là 'đất nước may mắn' này? Điều thu hút tôi ở đảng One Nation, là sự sẵn sàng thảo luận về những vấn đề khó khan, như tăng trưởng dân số, thiếu nhà ở và tiến trình chuyển đổi sang mục tiêu phát thải ròng bằng không, đồng thời đặt ra những câu hỏi thực tế”, Renee.
Bà nói rằng, bà biết có những định kiến về đảng này, và mọi người có thể nhanh chóng đưa ra những giả định. Nhưng đối với bà, vấn đề không phải là cái nhãn hiệu bên ngoài, mà là sự mong muốn những kết quả tốt đẹp hơn cho gia đình, con cái và cộng đồng.
Bà cũng không nghĩ rằng việc coi trọng sự công bằng, tôn trọng và đóng góp là sai, và mong đợi những tiêu chuẩn đó được áp dụng một cách nhất quán.
Khi chúng không được áp dụng nhất quán, mọi người bắt đầu lo lắng về tự do và lối sống của họ.
“Tôi cố gắng giữ thái độ tôn trọng, khi nói chuyện với bạn bè và gia đình có quan điểm chính trị khác nhau, như cháu gái tôi, Sarah, vốn có khuynh hướng thiên tả. Chúng ta có thể bất đồng quan điểm, nhưng hầu hết mọi người đều mong muốn những điều giống nhau, như an ninh, cơ hội và một tương lai tốt đẹp hơn cho con cái của họ”, Renee.
Còn Sarah thì sao? Cô cho biết.
“Tôi luôn quan tâm đến chính trị, ngay cả khi còn ở tuổi thiếu niên, khi tôi cảm thấy một số người lớn có khuynh hướng cánh hữu trong cuộc sống của tôi, thường đưa ra những vấn đề gây chia rẽ để chọc tức tôi. Giờ đây ở tuổi 18, tôi có thể có những cuộc trò chuyện bình tĩnh và mang tính xây dựng,, với dì Renee của mình, mặc dù chúng tôi ở hai phía đối lập của quan điểm chính trị”, Sarah.

Cô cho biết có thể đồng ý với nhau về một số điều, nhưng không đồng ý về đảng One Nation.
Cô nghĩ, tình trạng hiện tại của nền chính trị Úc thật đáng ghê tởm và hệ thống hai đảng đã lỗi thời từ lâu, vì vậy cô có thể hiểu, tại sao dì ấy và những người khác lại ủng hộ One Nation.
Thế nhưng cô nghĩ, những người cảm thấy sợ hãi và lạc lõng về chính trị, đang tìm đến đảng này như một giải pháp cực đoan, do không biết phải làm gì khác, để giải quyết chi phí sinh hoạt và chất lượng cuộc sống.
“Đối với tôi, giờ đây dường như không thể tin tưởng bất kỳ đảng chính trị nào, có thể thực hiện lời hứa tranh cử của mình. Tôi nghĩ điều mà Úc thực sự cần, là một đảng không phỉ báng người khác, không thúc đẩy bất kỳ hình thức thù hận hay sợ hãi nào, mà hướng đến một tương lai tốt đẹp hơn”, Sarah.
Được biết cô Sarah sẽ là người lần đầu tiên đi bỏ phiếu.
Cô cho biết, cảm thấy thế hệ của cô nói chung có phần bị bỏ quên và bị lãng quên trong chính trị, vì dường như người ta đang tập trung vào các thế hệ lớn tuổi hơn.
Nhưng cô rất mong chờ, cuối cùng cũng có thể bước lên bục bỏ phiếu lần đầu tiên, trong cuộc bầu cử sắp tới.
“Tôi được nuôi dạy với quan niệm rằng, bạn không thể phàn nàn về điều gì đó, nếu bạn không làm gì để thay đổi nó. Và tôi coi việc bỏ phiếu là cơ hội để bạn lên tiếng, về những điều bạn muốn thấy thay đổi”, Sarah.
Sarah rất quan tâm đến việc giảm khoảng cách tiền lương giữa nam và nữ, tăng mức lương tối thiểu và các biện pháp bảo vệ nơi làm việc, cũng như bảo vệ môi trường.
Cô cho biết, không chắc rằng, đây là những ưu tiên hàng đầu của đảng One Nation.
“Tôi vẫn chưa quyết định sẽ bỏ phiếu cho ai, khi đến lúc. Nhưng tôi biết mình sẽ không ủng hộ một đảng cánh hữu, vì tôi tự coi mình là người theo cánh tả và cảm thấy gần gũi hơn, với các đảng như đảng Xanh. Tôi lo lắng về việc, gia đình tôi sẽ bỏ phiếu như thế nào, trong cuộc bầu cử sắp tới”, Sarah.
Cuối cùng, đó là quyền và sự lựa chọn của họ, cô cho biết không có quyền phán xét hay làm họ xấu hổ, ngay cả khi điều đó khiến cô khó chịu.
Như đã nói, cô nghĩ mọi người cảm thấy sợ hãi và lạc lõng, trong thời điểm đầy bất ổn này trên thế giới. Nhưng chúng ta phải lắng nghe và quan tâm đến nhau, giống như cách dì Renee và cô đối xử với nhau.
Việc tranh cãi gay gắt về quan điểm, khiến mọi người căng thẳng và xa cách.
“Thay vào đó, chúng ta nên yêu cầu chính phủ chịu trách nhiệm về những điều, mà mọi người thuộc mọi khuynh hướng chính trị đều mong muốn, đó là mức lương đủ sống, thời gian để theo đuổi đam mê và thời gian dành cho bạn bè và gia đình. Nhưng có một điều tôi chắc chắn là, đảng One Nation sẽ không tốt cho lối sống của người dân Úc”, Sarah.
Đồng hành cùng chúng tôi tại SBS Vietnamese Facebook và cập nhật tin tức ở sbs.com.au/vietnamese
Chúng tôi cũng có mặt trên YouTube
Nghe SBS Tiếng Việt trên ứng dụng miễn phí SBS Audio, tải về từ App Store hay Google Play






