Đối với nhiều người ngưỡng mộ Đế chế La Mã cổ đại, thành phố Pompeii là một tấm gương, giúp họ tìm hiểu về cuộc sống thường nhật, cách đây hai thiên niên kỷ.
Năm 79 sau Công nguyên, một vụ phun trào núi lửa thảm khốc từ núi Vesuvius, đã chôn vùi thành phố với hơn 20.000 cư dân, dưới lớp tro bụi và dung nham.
Trong nhiều năm, các nhà khảo cổ học đã khai quật được các phần của thành phố cổ và thi thể của những cư dân, không may mắn thoát khỏi khoảnh khắc bi thảm đó.
Giờ đây lần đầu tiên, một triển lãm thường trực mới tại Công viên Khảo cổ Pompeii, sẽ trưng bày hơn 20 bản sao thi thể, được khai quật trong quá trình nghiên cứu khảo cổ.
Gabriel Zuchtriegel là Giám đốc của công viên khảo cổ.
“Điều chúng tôi đang cố gắng làm, là lần đầu tiên trưng bày một cách thường trực, những gì làm cho Pompeii trở nên đặc biệt. Và cuối cùng, đó là bi kịch của sự hủy diệt và của nhiều sinh mạng đã mất”, Gabriel Zuchtriegel.
Ông Zuchtriegel nói rằng, các cuộc trưng bày này không chỉ đơn thuần, là những hiện vật tại một bảo tàng.
“Điều chúng tôi cố gắng làm, là tìm một cách tiếp cận gần như dung hòa giữa một đài tưởng niệm, một nơi lưu giữ ký ức, và một khu bảo tàng truyền thống, nơi chúng tôi có các mô hình, bản vẽ và những thứ thực sự giúp trẻ em, gia đình và mọi người hiểu được những gì đã xảy ra. Tôi nghĩ, chúng ta có thể xem xét việc mở rộng điều này, sang các địa điểm khác ở Pompeii và xung quanh khu vực này”, Gabriel Zuchtriegel.
Được biết Pompeii là địa điểm duy nhất trên thế giới, cho phép phục hồi loại bằng chứng này, cho phép du khách xem các hiện vật đã bị phá hủy và những người đã sống và chết, vào thời điểm đó.
“Vì vậy, điều này rất khó khăn, một thách thức lớn về mặt bảo tàng học, như làm thế nào để tôn vinh những người giống như chúng ta, phụ nữ, trẻ em, đàn ông đã chết trong vụ phun trào, nhưng đồng thời làm cho nó dễ hiểu, toàn diện và bằng cách nào đó mang lại niềm vui, khi hiểu được những gì thực sự đã xảy ra ở Pompeii”, Gabriel Zuchtriegel.
Thế nhưng làm thế nào mà nhóm nghiên cứu, lại bảo tồn được nhiều chi tiết đến vậy?
Họ đã áp dụng một kỹ thuật được phát minh vào năm 1863, cho phép nhóm nghiên cứu bảo tồn một cách trung thực các tư thế, những biểu hiện đau đớn và trang phục của các nạn nhân, biến các sự kiện nầy thành những bằng chứng độc nhất vô nhị.
Trong khi đó Silvia Martina Bertesago là nhà khảo cổ học tại Công viên.
“Chúng tôi vẫn sử dụng kỹ thuật tương tự, trong các cuộc khai quật ngày nay. Khi gặp một khoảng trống trong lớp đất đang được khai quật, chúng tôi kiểm tra xem, liệu nó có thể được tạo ra bởi hài cốt hữu cơ hay không và thu thập một ít thạch cao lỏng, sau đó được sử dụng để lấp đầy khoảng trống, trong lớp đất cực kỳ cứng này. Ngay cả ngày nay, vẫn có thể thu được các bản sao của nạn nhân, hoặc thậm chí của tất cả các vật liệu dễ hư hỏng, chẳng hạn như đồ nội thất, cửa gỗ, vải vóc, v.v”, Silvia Martina Bertesago.
Khi núi lửa phun trào, nhiều cư dân Pompeii bị mắc kẹt trong nhà, hoặc nơi trú ẩn của họ.
Một số người đã thiệt mạng do đá núi lửa, hoặc do mái nhà và tường sụp đổ.
Đối với bà Bertesago, điều khiến bà xúc động nhất là phản ứng cuối cùng của con người, trước cái chết.
“Ví dụ, có bức tượng đúc của đứa trẻ, được tìm thấy trong ‘Ngôi nhà của Chiếc vòng tay vàng’, và có những bức tượng đúc, bức tượng đầu tiên được trưng bày, của hai nhân vậ,t dường như đang ôm nhau, như thể họ đã ngã xuống cùng một lúc, và một bức tượng đúc khác, của một người lớn đang bế một đứa trẻ trong vòng tay. Tóm lại, nhiều khoảnh khắc khác nhau của giây phút bi thảm, đã bất ngờ ập đến với mọi người, mà không hề chuẩn bị trước”, Silvia Martina Bertesago.
READ MORE

SBS Việt ngữ
Đồng hành cùng chúng tôi tại SBS Vietnamese Facebook và cập nhật tin tức ở sbs.com.au/vietnamese
Chúng tôi cũng có mặt trên YouTube
Nghe SBS Tiếng Việt trên ứng dụng miễn phí SBS Audio, tải về từ App Store hay Google Play








